TUẤN MÃ TRÊN CUNG ĐƯỜNG LỬA
Thôn Liễu Kinh
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, tuyến đường Trường Sơn trở thành "tọa độ chết" khi địch tập trung hàng ngàn tấn bom đạn, phốt pho và chất độc hóa học nhằm chặn đứng nguồn viện trợ cho miền Nam. Trong làn khói đạn mù mịt và những vách đá chênh chênh bên vực sâu, tiếng động cơ rầm rộ của chiếc xe tải do Kim Ngọc Quảng điều khiển vẫn vang lên đều đặn, xé tan đêm đen để lao về phía trước.
Được đồng đội ưu ái gọi bằng cái tên "Tuấn mã Trường Sơn", Kim Ngọc Quảng sở hữu tay lái vàng cùng một tinh thần thép hiếm có. Với anh, mỗi chuyến xe không chỉ là nhiệm vụ chuyên chở đạn dược, lương thực mà là một cuộc đấu trí tử thủ với cái chết. Có những đêm, để giữ bí mật cho cả đoàn xe, anh phải cầm lái trong điều kiện "xe không kính, không đèn", chỉ dựa vào ánh sáng lấp lánh của dải đồng xỉ hay vệt sơn trắng phản quang trên đường để căn từng milimét lốp xe trên mép vực.
Mưa bom, đạn xé và những trận càn quét dồn dập của máy bay địch chưa bao giờ làm nhụt chí người chiến sĩ ấy. Khi mặt đường bị xới tung, cầu cống bị đánh sập, anh cùng đồng đội không ngần ngại lao vào dập lửa, bốc dỡ hàng hóa, thậm chí dùng chính chiếc xe của mình làm vật cản gạt bom nổ chậm để mở đường cho toàn đội hình. Từng gạt mưa hỏng, từng mảnh vỡ kính cabin găm vào thịt da chỉ làm tăng thêm quyết tâm đưa hàng đến đích an toàn.
Trải qua hàng vạn kilômét đầy máu và lửa, "Tuấn mã Trường Sơn" Kim Ngọc Quảng đã viết nên thiên bản hùng ca về sự hy sinh và lòng quả cảm. Những chuyến xe băng qua giông bão của anh đã góp phần giữ vững "mạch máu" giao thông chiến lược, đưa hàng triệu tấn vật tư vào chiến trường, chắp cánh cho ngày vui chiến thắng và thống nhất đất nước.



