TUẦN TRA DƯỚI SƯƠNG MÙ
Những chuyến tuần tra trong sương mù dày đặc là phần việc thường ngày nhưng đầy hiểm nguy của bác Lê Giáp Nguyệt, nơi mỗi bước chân đều gắn với trách nhiệm bảo vệ đường biên.
Biên giới không chỉ có chốt cố định mà còn là những tuyến tuần tra dài ngày. Bác Nguyệt nhớ những buổi sáng sương phủ kín núi rừng, tầm nhìn chỉ vài mét. “Đi tuần mà không thấy người trước, chỉ bám theo tiếng bước chân,” bác kể.
Người viết cảm nhận rõ sự căng thẳng của những chuyến đi ấy. Có lần, cả tổ phải dừng lại hàng giờ giữa sương để xác minh dấu vết lạ. “Lúc đó ai cũng im lặng, chỉ nghe tiếng tim mình,” bác nói.
Những chuyến tuần tra ấy không có tiếng súng, nhưng lại là cuộc chiến thầm lặng, nơi người lính giữ từng mốc đá, từng lối mòn như giữ chính hơi thở của đất nước.



