TÚI MUỐI HẦM VÀ LỜI HỨA DƯỚI CHÂN ĐÈO GIÓ
TÚI MUỐI HẦM VÀ LỜI HỨA DƯỚI CHÂN ĐÈO GIÓ
Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Văn Cường (Cựu chiến binh Trung đoàn 141, Sư đoàn 3)
Bối cảnh lịch sử: Tháng 2 năm 1979, tại khu vực Đèo Gió (Lạng Sơn), các đơn vị chủ lực của ta phải hành quân thần tốc qua những lối mòn hiểm trở để đón đánh mũi xe tăng của địch. Trong điều kiện tiếp tế bị cắt đứt, muối ăn trở thành một thứ xa xỉ phẩm quyết định sức bền của người lính.
"Hành quân qua Đèo Gió giữa cái rét tháng 2, cái đói không sợ bằng cái lả vì thiếu muối. Anh em chúng tôi hành quân ròng rã, mồ hôi vã ra rồi kết tinh thành những vệt trắng xóa trên lưng áo trấn thủ. Cơ thể thiếu muối trở nên bải hoải, chân tay run rẩy không nhấc nổi báng súng. Giữa lúc ấy, tại một bản nhỏ của người Nùng dưới chân đèo, một bà cụ mù hai mắt nhưng đôi tai rất thính đã gọi chúng tôi lại.
Cụ run rẩy đưa cho tôi một túi vải chàm nhỏ, bên trong đựng đầy thứ muối đã được hầm kỹ với lá rừng thơm nồng. Cụ bảo: 'Muối này để dành từ Tết, các con cầm lấy mà ăn cho cái chân nó cứng như đá, cái mắt nó sáng như sao để đuổi giặc'. Tôi đón lấy túi muối mà tay run run. Trong suốt những ngày tử thủ trên cao điểm sau đó, mỗi khi anh em lả đi vì mệt, tôi lại chia từng hạt muối nhỏ như chia những giọt máu của mình.
Túi muối hầm thời hoa lửa ấy không chỉ là gia vị, mà là linh hồn của sự sống. Những hạt muối mặn mòi tình dân đã giúp chúng tôi vượt qua những cơn chuột rút, những cơn mê sảng vì kiệt sức, để rồi từ trận địa Đèo Gió, chúng tôi đã giáng cho địch những đòn sấm sét, giữ trọn lời hứa với bà cụ nơi chân đèo."



