Túi thóc giống
Túi thóc giống
Đó là những ngày cuối mùa khô, đơn vị chuẩn bị rút khỏi một vùng ven núi sau nhiều ngày chiến đấu. Lệnh rút quân được ban ra gấp gáp, ai nấy đều nhanh chóng thu dọn ba lô, vũ khí, chuẩn bị hành quân trong đêm để tránh máy bay địch phát hiện.
Trong lúc mọi người tất bật, anh Lâm – một chiến sĩ trẻ mới vào đơn vị chưa đầy một năm – vẫn còn loay hoay ở góc lán. Trên vai anh không chỉ có súng mà còn đeo thêm một chiếc bao tải nhỏ đã sờn cũ.
Một đồng đội thấy vậy liền hỏi:
– Cậu mang gì mà nặng thế?
Anh Lâm chỉ cười:
– Thóc giống của bà con gửi nhờ.
Hóa ra trước đó, khi đơn vị đóng quân, người dân trong làng biết sắp có chiến sự nên đã nhờ bộ đội giữ giúp ít thóc giống. Họ sợ nếu địch càn quét thì mất hết, không còn gì để gieo trồng vụ sau.
Trong lúc chiến đấu căng thẳng, nhiều người đã quên chuyện ấy. Nhưng anh Lâm thì không. Anh coi đó như một lời hứa.
Đêm hành quân, đường rừng trơn trượt, dốc cao, ai cũng mệt rã rời. Có lúc anh Lâm suýt ngã vì chiếc bao quá nặng. Đồng đội khuyên:
– Bỏ bớt đi cho nhẹ!
Anh lắc đầu:
– Đạn mất còn xin được. Giống mất thì dân đói.
Câu nói giản dị ấy khiến cả tổ im lặng.
Nhiều ngày sau, khi đơn vị quay lại, anh Lâm lặng lẽ mang túi thóc trả cho bà con. Người dân xúc động đến rơi nước mắt.
Không có huân chương nào được trao, không có báo cáo nào ghi lại. Nhưng trong lòng người dân, người lính ấy đã giữ trọn một điều lớn lao: giữ niềm tin.



