Túm bột nghĩa tình – ký ức không thể nào quên ở xóm Phường
Đoạn hồi ký kể lại khoảnh khắc người lính ăn túm bột do bà con bí mật để lại, trong hoàn cảnh bị thương và đói khát kéo dài. Sau đó vài ngày, ông được lực lượng cơ sở tìm thấy và đưa về hậu cứ an toàn sau nhiều ngày lạc đơn vị. Đoạn kết thể hiện sự xúc động sâu sắc và lòng biết ơn đối với những người dân đã âm thầm cưu mang, giúp đỡ bộ đội trong chiến tranh.
Túm bột nghĩa tình – ký ức không thể nào quên ở xóm Phường
Tôi đưa túm bột vào miệng. Bột lạt, gần như không muối, không đường, vậy mà tôi ăn thấy ngon lành chưa từng có. Mỗi miếng nuốt xuống như tiếp thêm sức sống sau những ngày kiệt quệ. Mắt tôi chợt rưng rưng.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi thầm cảm ơn bà con đã cưu mang, đùm bọc, che chở bộ đội, che chở chính tôi trong lúc hoạn nạn giữa chiến tranh khốc liệt.
Ba ngày sau, tôi mới lần mò bò về đến Cảnh Phước (Hòa Tân). Thật may mắn, các đồng chí trong mũi công tác xã Hòa Tân đã tìm thấy tôi và đưa về hậu cứ an toàn sau tám ngày đêm lạc đơn vị.
Đến đây, người kể chợt im lặng, ánh mắt hướng ra xa xăm. Khóe mắt rưng rưng nước. Giọng nghẹn lại, như còn mắc lại trong ký ức chưa thể nói hết thành lời.
“Cho đến bây giờ, tôi vẫn chưa có cách nào để biết danh tính những con người ấy để tỏ lòng ngưỡng mộ và nói lời tri ân,” anh khẽ nói. “Những chuyện đó mãi mãi là kỷ niệm, suốt đời tôi không bao giờ quên về xóm Phường.”



