Bài viết

Từng bước quét sạch chế độ diệt chủng

Phú Thọ15/12/2025Thôn 12 (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tam Dương Bắc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau những ngày ở Tây Bắc,
đơn vị tôi lại cơ động xuống hướng khác —
vùng sông nước, kênh rạch chằng chịt,
giáp An Giang, Kiên Giang.

Nghe nói:

“Tàn quân Pol Pot rút về đây,
lẫn vào dân,
đánh chớp nhoáng rồi mất.”

Chúng tôi biết:
rừng ở đây không sâu,
nhưng nước thì không lối
.

Đi trong vùng nước nổi

Ban ngày hành quân theo bờ kênh.
Ban đêm di chuyển bằng xuồng nhỏ.

Nước đục.
Lục bình ken kín.
Mỗi bước chân là một lần dò.

Súng lúc nào cũng phải giữ cao,
nhưng mắt thì nhìn sát mặt nước.

Không phải sợ bắn tỉa,
mà sợ mìn, chông, bẫy gài.

Dấu hiệu trong phum ven kênh

Gần trưa,
chúng tôi tiếp cận một phum nhỏ ven kênh.

Nhà sàn thấp.
Không khói bếp.
Chó sủa rồi im bặt.

Trinh sát báo:

  • có vết xuồng kéo lên bờ

  • dấu chân lẫn bùn còn mới

  • Chúng tôi chia tổ,
    tiến rất chậm.

    Ở đây,
    một bước nhanh có thể là bước cuối.

    Trận chạm súng ngắn trong rừng tràm

    Khi đội hình vừa áp sát rừng tràm phía sau phum,
    một loạt đạn nổ từ tán cây thấp.

    Không nhiều.
    Không chính xác.

    Chúng tôi áp sát bờ mương,
    đánh trả gọn.

    Chỉ vài phút.
    Địch rút theo lối nước.

    Không truy đuổi sâu.
    Nước lên,
    mọi dấu vết trôi rất nhanh.

    Một đồng đội tôi bị mảnh đạn sượt qua đùi.
    Anh nhăn mặt:

    “May là còn lội được.”

    Giữ phum trong đêm

    Đêm đó,
    chúng tôi ở lại phum.

    Dân không ngủ.
    Họ ngồi sát nhau, im lặng.

    Có người hỏi rất khẽ:

    “Đêm nay chúng có quay lại không?”

    Không ai dám nói “không”.
    Chỉ nói:

    “Có chúng tôi ở đây.”

    Đêm trôi chậm.
    Muỗi nhiều.
    Nước vỗ dưới sàn nhà.

    Nhưng không có tiếng súng.

    Sáng hôm sau

    Sáng,
    chúng tôi đưa dân ra đồng.

    Khói bếp lại lên.
    Trẻ con chạy trên bờ kênh.

    Chúng tôi tiếp tục hành quân.

    Không ai ngoái lại,
    nhưng tôi biết:
    phum ấy đã yên thêm được một đoạn đời.

    Lời người lính

    Những trận truy quét ở An Giang – Kiên Giang – Đông Bắc Campuchia
    không ầm ào.

    Chỉ là:

    • giữ từng phum

  • mở từng lối nước

  • đứng gác cho những giấc ngủ đầu tiên sau nhiều năm sợ hãi

  • Có lúc tôi nghĩ:
    chiến tranh ở đây không nằm trên bản đồ,
    mà nằm trong ánh mắt người dân khi trời tối.

    Khi họ dám tắt đèn,
    tôi biết mình đã làm đúng việc.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn