Cựu chiến binh

TỪNG DẤU CHÂN LÀ MỘT TRANG SỬ SỐNG

Trong hành trình dựng xây và bảo vệ Tổ quốc, dân tộc Việt Nam đã sản sinh ra biết bao con người bình dị mà vĩ đại. Họ không mang trên mình hào quang danh vọng, nhưng chính cuộc đời họ đã góp phần làm nên lịch sử. Câu chuyện thời hoa lửa của bác Nguyễn Văn Trung – người chiến sĩ cách mạng trưởng thành từ mảnh đất Tây Nguyên đầy bom đạn – là một minh chứng sâu sắc cho tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường của thế hệ cha anh đi trước.

Bắc Ninh18/08/2026Đoàn xã Bạch Xa (Đoàn xã Bạch Xa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
TỪNG DẤU CHÂN  LÀ MỘT TRANG SỬ SỐNG

Trong hành trình dựng xây và bảo vệ Tổ quốc, dân tộc Việt Nam đã sản sinh ra biết bao con người bình dị mà vĩ đại. Họ không mang trên mình hào quang danh vọng, nhưng chính cuộc đời họ đã góp phần làm nên lịch sử. Câu chuyện thời hoa lửa của bác Nguyễn Văn Trung – người chiến sĩ cách mạng trưởng thành từ mảnh đất Tây Nguyên đầy bom đạn – là một minh chứng sâu sắc cho tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường của thế hệ cha anh đi trước.

Bác Nguyễn Văn Trung tham gia cách mạng từ năm 1967, khi tuổi đời còn rất trẻ. Những năm tháng ấy, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt. Bác hoạt động chủ yếu tại địa bàn Đắk Lắk – Tây Nguyên, thuộc Ban Địch vận của tỉnh, với nhiệm vụ đặc biệt: quản lý, giáo dục tù binh và xây dựng cơ sở cách mạng trong lòng địch. Đây là công việc thầm lặng nhưng đầy hiểm nguy, đòi hỏi người cán bộ không chỉ có bản lĩnh, trí tuệ mà còn phải có niềm tin sắt son vào lý tưởng cách mạng.

Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Bác và đồng đội phải sống trong cảnh “trên bom dưới đạn”, đối mặt thường xuyên với cái chết. Lương thực thiếu thốn, chủ yếu là sắn, bắp; phải đi đến đâu làm rẫy, làm nương đến đó để tự nuôi sống mình. Những hiểm nguy luôn rình rập: mìn Claymore, bom tọa độ, những cuộc càn quét bất ngờ của địch. Nhưng chính trong gian khổ ấy, tinh thần cách mạng của người lính càng được tôi luyện vững vàng hơn.

Năm 1975, khi chiến dịch Tây Nguyên nổ ra, bác Nguyễn Văn Trung trực tiếp tham gia tiếp quản Buôn Ma Thuột. Bác vẫn không quên được khoảnh khắc đêm mùng 10 tháng 3 lịch sử – khi pháo hoa bắn lên mừng chiến thắng, báo hiệu bước ngoặt quyết định của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Đó là giây phút mà bao năm hy sinh, mất mát được đền đáp bằng niềm vui giải phóng, bằng niềm tin mãnh liệt vào tương lai của đất nước.

Sau ngày đất nước thống nhất, bác tiếp tục được phân công tham gia truy quét tàn quân, đưa các sĩ quan chế độ cũ đi cải tạo, đồng thời xây dựng chính quyền cách mạng ở cơ sở. Trong giai đoạn đấu tranh chống lực lượng FULRO, bác được giao nhiệm vụ về xã Ea Hồ (Krông Năng) để bám dân, xây dựng cơ sở du kích. Đây là thời kỳ vô cùng nguy hiểm, thử thách ý chí và lòng dũng cảm của người cán bộ cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn