Mẹ Việt Nam Anh hùng

TUỔI 15 TRÊN CON ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Đồng Tháp14/08/2026Đoàn xã Tà Xi Láng (Đoàn xã Tà Xi Láng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, khi mới 15 tuổi, cô gái trẻ Nguyễn Thị Diệp đã tìm cách tham gia lực lượng Thanh niên xung phong và lên đường vào tuyến Trường Sơn. Với sự nhanh nhẹn, gan dạ và tinh thần trách nhiệm, Nguyễn Thị Diệp đã cùng đồng đội làm đường, mở tuyến, bảo đảm giao thông giữa những ngày mưa bom, bão đạn. Biệt danh “Diệp sóc” được đồng đội đặt cho bà bởi sự nhanh nhẹn, tháo vát và khả năng thích ứng với địa hình rừng núi. Những năm tháng tuổi trẻ trên Trường Sơn đã trở thành ký ức không thể phai mờ, đồng thời là minh chứng cho sự hy sinh, cống hiến của thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

TUỔI 15 TRÊN CON ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Năm 1965, cuộc chiến tranh ngày càng ác liệt. Những tuyến đường vận tải chiến lược trên dãy Trường Sơn trở thành nơi thường xuyên hứng chịu bom đạn. Trong hoàn cảnh ấy, hàng vạn thanh niên miền Bắc đã lên đường tham gia lực lượng Thanh niên xung phong, góp sức giữ cho những con đường ra tiền tuyến không bị đứt đoạn.

image.png

Khi ấy, bà mới 15 tuổi. Vì chưa đủ tuổi và cân nặng theo yêu cầu tuyển quân, Nguyễn Thị Diệp đã tìm cách để được tham gia lực lượng. Tháng 7/1965, mong muốn được cống hiến đã đưa cô gái trẻ đến với những cung đường Trường Sơn đầy gian khổ.

Công việc của những người thanh niên xung phong khi ấy vô cùng nặng nhọc. Họ phải mở đường, san lấp những đoạn đường bị bom đánh phá, bạt núi, dựng cọc, căng dây và bảo đảm giao thông cho các đoàn xe vận tải. Mỗi ngày đều phải đối mặt với bom đạn, mưa rừng, lũ quét, bệnh tật và những hiểm nguy luôn rình rập.

Nguyễn Thị Diệp nhanh chóng thể hiện sự nhanh nhẹn và tinh thần trách nhiệm. Trong điều kiện chiến trường khắc nghiệt, bà vừa học hỏi kinh nghiệm, vừa trực tiếp thực hiện nhiệm vụ cùng đồng đội. Chính sự tháo vát, nhanh nhẹn ấy đã khiến đồng đội gọi bà bằng cái tên thân mật “Diệp sóc”.

Chùm ảnh tư liệu

TUỔI 15 TRÊN CON ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

1 / 2

Ảnh tư liệu của bài viết.

Có những ngày đường Trường Sơn chìm trong mưa lớn. Nước lũ dâng cao, đường sá bị chia cắt, nhưng nhiệm vụ vẫn phải tiếp tục. Có những lúc bom vừa dứt, những người thanh niên xung phong lại lập tức ra đường để san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm cho xe tiếp tục đi.

Đằng sau những con đường tưởng như vô tri là mồ hôi, nước mắt và cả máu của biết bao người trẻ.

image.png

Năm 1968, trong một lần được nghỉ phép trở về Hà Nội, Nguyễn Thị Diệp đã có cơ hội trở về với gia đình. Thế nhưng sau những ngày ngắn ngủi bên người thân, bà lại quyết định trở lại chiến trường.

Trở lại Trường Sơn cũng có nghĩa là tiếp tục đối diện với bom đạn, những con đường lầy lội, những trận mưa rừng và những mất mát của đồng đội. Nhưng với thế hệ thanh niên thời ấy, được góp sức cho tiền tuyến là một niềm tự hào lớn lao.

Những năm tháng chiến tranh đã đi qua. Người thanh niên xung phong năm nào tiếp tục học tập, công tác và trở thành một nhà giáo. Những ký ức về Trường Sơn vẫn được bà gìn giữ như một phần không thể tách rời của tuổi trẻ.

image.png

Câu chuyện của Nguyễn Thị Diệp – “Diệp sóc” không chỉ kể về một người phụ nữ từng đi qua chiến tranh. Đó còn là câu chuyện về một thế hệ thanh niên đã gửi lại tuổi xuân nơi những cung đường bom đạn, để những chuyến xe ra tiền tuyến được nối dài, để đất nước đi đến ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn