Cựu Thanh niên xung phong

“Tuổi 17 của tôi – những ngày khoác áo lính”

“Tuổi 17 của tôi – những ngày khoác áo lính”

Đà Nẵng21/11/2025Hoàng Lê Phi Bách (Trường Đại học Kỹ thuật Y-Dược Đà Nẵng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tuổi 17 của tôi – những ngày khoác áo lính”

Kể theo lời của Hoàng Song Nghị (sinh năm 1962)

Tôi là Hoàng Song Nghị, sinh năm 1962. Mỗi khi nhìn lại chặng đường thanh xuân của mình, tôi vẫn thấy lòng bồi hồi – cái thời mà chỉ một tiếng gọi của Tổ quốc, một lời hiệu triệu vì nghĩa vụ quốc tế, là đủ để một đứa học trò rời bỏ phấn trắng, sân trường, để khoác lên bộ quân phục màu xanh.

Năm ấy tôi mới lớp 10 trường THPT Phan Châu Trinh, Đà Nẵng. Đất nước vừa trải qua chiến tranh, đời sống còn nhiều vất vả, nhưng tinh thần của chúng tôi – những học sinh tuổi mười bảy, mười tám – thì đầy nhiệt huyết. Tin tức về chiến sự ở Campuchia và nhiệm vụ quốc tế của quân đội ta lan về. Trong lớp học nhỏ, tôi cứ lặng đi mỗi khi nghe thầy cô và người lớn nói về những tội ác mà nhân dân Campuchia đang hứng chịu, về trách nhiệm của Việt Nam trong việc giúp bạn thoát khỏi họa diệt chủng.

Một buổi sáng, khi bảng tin của trường dán thông báo tuyển thanh niên lên đường hỗ trợ lực lượng bộ đội tình nguyện tại Campuchia, tim tôi như bị kéo phắt theo một nhịp mạnh. Tôi biết mình phải làm gì.

Hôm đó, tôi mạnh dạn bước vào phòng Đoàn trường, ghi tên xin đi nghĩa vụ. Cô giáo chủ nhiệm nhìn tôi rất lâu rồi hỏi:
“Em còn nhỏ, em nghĩ mình sẽ chịu được vất vả không?”
Tôi nuốt nước bọt, nhưng giọng vẫn chắc nịch:
“Thưa cô, đất nước cần, bạn bè bên Campuchia cần… em không thể đứng ngoài.”

Từ năm 1975 đến 1982, tuổi trẻ của tôi gắn với thao trường, với những ngày hành quân dài hun hút, với tiếng gầm của rừng già và những trận chiến bất ngờ. Campuchia những năm đó đầy khó khăn. Mỗi bước chân của chúng tôi không chỉ là nhiệm vụ quân sự mà còn là hành trình giúp dân, dựng lại làng mạc, bảo vệ những người dân vô tội.

Có những đêm tôi nằm giữa rừng, nhớ mãi ánh đèn sân trường Phan Châu Trinh, nhớ tiếng trống giờ ra chơi. Nhưng rồi tiếng hô của đồng đội, những người bạn cùng vào sinh ra tử, đã giúp tôi đứng vững.

Kỷ niệm khiến tôi nhớ nhất là lần đầu giúp người dân Campuchia dựng lại căn nhà bị đốt trụi. Một cụ già nắm lấy tay tôi, đôi mắt đỏ hoe. Dù không hiểu hết tiếng nhau, nhưng tôi biết cụ mang ơn. Lúc ấy, trong lòng tôi bỗng dâng lên một niềm tự hào lạ lùng: tuổi trẻ của mình đang được sống xứng đáng.

Thời gian trôi nhanh. Những năm tháng quân ngũ đầy gian khổ nhưng cũng đầy nghĩa tình ấy đã làm nên con người tôi. Khi trở về Việt Nam, khoác lại chiếc áo học trò thì đã muộn, nhưng tôi không hối tiếc. Bởi tuổi trẻ tôi không chỉ dành cho riêng mình – mà là cho hòa bình, cho một đất nước anh em đang hồi sinh.

Giờ đây, khi nhìn lại, tôi vẫn thấy ấm lòng vì đã từng sống hết mình cho Tổ quốc và nghĩa vụ quốc tế cao cả. Tôi – cậu học sinh lớp 10 năm nào – đã chọn con đường không dễ, nhưng đúng đắn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn