Tuổi 17 ra trận – Câu chuyện về người lính Lê Văn Nhẫn
Câu chuyện về người lính Lê Văn Nhẫn, nhập ngũ năm 17 tuổi và trải qua những năm tháng chiến đấu gian khổ trong kháng chiến chống Mỹ, để lại nhiều ký ức về chiến trường và đồng đội.
Ông Lê Văn Nhẫn sinh ngày 6/10/1948 tại Đông Nam, phường Thủy Nguyên, thành phố Hải Phòng. Năm 17 tuổi, khi nhiều bạn bè cùng trang lứa vẫn đang sống những năm tháng học trò, ông đã lên đường nhập ngũ vào ngày 14/9/1965. Từ đó, tuổi trẻ của ông gắn liền với những năm tháng chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Chưa đầy ba tháng sau ngày nhập ngũ, ông đã tham gia trận đánh đầu tiên vào đêm 21 rạng sáng 22/12/1965 tại Nhà máy Nhiệt điện Uông Bí. Khi ấy, ông là trắc thủ máy đo xa thuộc Đại đội 6, Trung đoàn 243, Sư đoàn 363 Phòng không – Không quân. Trong trận đánh, bom Mỹ đánh xuống khu vực nhà máy, trận địa rung chuyển dữ dội. Một quả bom rơi gần trận địa khiến nhiều người bị hất tung, đại đội phó hy sinh. Trong hoàn cảnh ấy, ông vẫn bám vị trí, thực hiện nhiệm vụ đo tầm và truyền lệnh bắn. Trận đánh kết thúc với việc máy bay Mỹ bị bắn rơi, nhưng đơn vị cũng chịu tổn thất nặng nề với 60 đồng đội hy sinh hoặc bị thương.
Từ năm 1968, ông được điều về sân bay Kiến An. Những ngày tháng tại đây tiếp tục là những ngày chiến đấu căng thẳng khi đơn vị phải thường xuyên đối phó với các cuộc đánh phá. Đến năm 1971, ông cùng đơn vị hành quân vào Nghệ An, làm nhiệm vụ bảo vệ sân bay Anh Sơn – một sân bay dã chiến phục vụ chi viện cho chiến trường Lào. Sau đó, ông tiếp tục hành quân vào Quảng Bình, bảo vệ đường 15A và bến phà Long Đại, những tuyến giao thông quan trọng trên con đường chi viện chiến trường.
Năm 1972, ông cùng đơn vị tiến vào khu vực A Sầu – A Lưới, Thừa Thiên – Huế. Tại đây, ngoài bom đạn, người lính còn phải đối mặt với bom hóa học, bệnh tật và điều kiện chiến đấu khắc nghiệt. Rừng cây bị tàn phá, nguồn nước bị ảnh hưởng, nhiều người mắc bệnh và suy kiệt. Những ký ức ấy để lại trong ông những ám ảnh sâu sắc về sự khốc liệt của chiến tranh.
Đến ngày đất nước thống nhất 30/4/1975, sau 10 năm 10 tháng trong quân ngũ, ông trở về trong tình trạng sức khỏe suy kiệt vì bệnh tật và những năm tháng chiến đấu. Ông mang tỷ lệ thương tật 61% cùng nhiều di chứng do chiến tranh để lại. Trong số những người đồng đội từng sát cánh cùng ông, có người đã hy sinh và đến nay vẫn chưa tìm được phần mộ.
Câu chuyện của ông Lê Văn Nhẫn là câu chuyện về một thế hệ đã bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ. Những năm tháng ấy đã đi qua, nhưng ký ức về đồng đội, chiến trường và những mất mát vẫn còn trong tâm trí người lính năm xưa. Qua lời kể của ông, thế hệ hôm nay có thêm một góc nhìn chân thực về giá trị của hòa bình và những hy sinh của cha anh để bảo vệ Tổ quốc.


