Cựu chiến binh

Tuổi 18 gan dạ nơi lằn ranh sinh tử

Mỗi con người đi qua cuộc chiến tranh đều mang trong mình một câu chuyện, một mảnh ký ức nhuốm màu bom đạn nhưng rực rỡ lý tưởng. Với cựu chiến binh Ngô Văn Chinh, hành trình từ một người con Nam Định xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, đến khi trở thành người giữ lửa truyền thống tại vùng biển Long Hải (Bà Rịa - Vũng Tàu) là một thiên anh hùng ca thầm lặng về sự hy sinh và lòng kiên trung của thế hệ "thời hoa lửa".

TP. Hồ Chí Minh06/08/2026Xã Trường Sinh (Đoàn xã Trường Sinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

inh ra và lớn lên trên mảnh đất quê hương Nam Định, tuổi trẻ của ông Ngô Văn Chinh gắn liền với những ngày đêm miền Bắc oằn mình dưới bom đạn đánh phá của không quân Mỹ. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, khi vừa tròn tuổi mười tám đôi mươi, chàng thanh niên Ngô Văn Chinh đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ với một tâm thế sẵn sàng xả thân cho độc lập dân tộc.

Trước khi bước vào chiến trường miền Nam, ông được phân công vào một trong những lực lượng hiểm nguy nhất bấy giờ: Đội rà phá và xử lý bom mìn nổ chậm. Đối mặt với những quả bom từ trường, bom phá nằm sâu dưới lòng đất, chỉ một sơ suất nhỏ bằng tích tắc cũng phải đánh đổi bằng xương máu, ông Chinh cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, mở đường cho những đoàn xe chở nhu yếu phẩm tiến về tiền tuyến.

Sau thời gian thử thách trong lửa đạn, ông được biên chế vào đơn vị súng máy phòng không, trực tiếp cầm súng đối đầu với "giặc trời" Mỹ để bảo vệ bầu trời miền Bắc Bắc Bộ, góp phần bắn rơi nhiều máy bay địch.

Năm tháng kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go nhất, ông Ngô Văn Chinh cùng đơn vị nhận lệnh hành quân vào Nam. Khoác trên vai chiếc ba lô nặng trĩu, người lính trẻ đi bộ ròng rã suốt nhiều tháng trời, vượt qua những đỉnh dốc cao ngút ngàn của dãy Trường Sơn, nếm trải những cơn sốt rét rừng ác tính và làn mưa bom tọa độ của máy bay B-52.

Không chỉ chiến đấu tại các chiến trường ác liệt ở miền Nam, ông Chinh còn cùng đồng đội hành quân sang cả nước bạn Lào, thực hiện nhiệm vụ quốc tế cao cả, giúp đỡ lực lượng cách mạng Pathet Lào bảo vệ vùng giải phóng. Sự gian khổ, thiếu thốn trăm bề giữa rừng sâu không làm phai nhạt đi nụ cười và ý chí quyết chiến của người chiến sĩ dũng cảm. Ông đã cùng toàn quân bám trụ, chiến đấu kiên cường cho đến ngày đất nước hoàn toàn đại thắng, non sông thu về một mối vào mùa Xuân năm 1975.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn