Cựu chiến binh

TUỔI 18 LẦN ĐẦU CẦM SÚNG GIỮ LÀNG

Ở tuổi mười tám, lần đầu cầm súng tham gia giữ làng, người thanh niên trẻ bước vào chiến tranh với tất cả bỡ ngỡ, lo sợ nhưng cũng đầy lý tưởng và trách nhiệm.

Hưng Yên03/01/2026Lê Trịnh Hồng Minh (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Võ Ngọc Thanh vẫn nhớ rất rõ cảm giác của lần đầu tiên cầm súng. Khi ấy ông vừa tròn mười tám tuổi – cái tuổi mà nhiều người còn đang nghĩ đến ruộng đồng, gia đình, hay những ước mơ rất đỗi đời thường.

“Cầm súng mà tay run,” ông kể, “không phải vì súng nặng, mà vì lần đầu thấy mình gánh trách nhiệm lớn như thế”.

Trước đó, ông đã quen với việc đào hầm, tải đạn, làm liên lạc. Nhưng cầm súng đứng vào vị trí chiến đấu là một bước ngoặt khác hẳn. Trước mặt là làng quê thân thuộc, sau lưng là cha mẹ, bà con – và xa hơn nữa là Tổ quốc.

Đêm trước trận đánh, ông không ngủ được. Trong đầu hiện lên đủ thứ suy nghĩ: nếu địch tràn vào, mình có bắn được không? Nếu đồng đội bị thương, mình sẽ làm gì? Nếu mình ngã xuống thì sao?

Nhưng khi trời sáng, mọi do dự tan biến. Nhìn thấy những người cùng làng, cùng tuổi, đứng vững vàng trong giao thông hào, ông hiểu rằng mình không thể lùi.

Phát súng đầu tiên vang lên, nỗi sợ cũng theo đó mà biến mất. Ông Thanh chiến đấu bằng tất cả bản năng và niềm tin. Không còn nghĩ đến bản thân, chỉ nghĩ đến việc phải giữ bằng được từng tấc đất của làng.

Sau trận đánh, khi trở về hầm trú ẩn, ông mới nhận ra mình đã thực sự trưởng thành.
“Tuổi mười tám của tôi,” ông nói, “được đánh dấu bằng một lần cầm súng giữ làng – và theo tôi suốt cả cuộc đời.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn