Tuổi 20 rực cháy của Đặng Thùy Trâm
Bài viết kể về cuộc đời và hành trình cống hiến của liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm – từ cô gái Hà Nội giàu lý tưởng đến người bác sĩ nơi chiến trường Quảng Ngãi. Qua những năm tháng cứu chữa thương binh, chiến đấu và hy sinh, cùng những trang nhật ký còn lưu lại, hình ảnh của chị trở thành biểu tượng đẹp về tuổi trẻ, lòng yêu nước và lý tưởng sống.

Hà Nội của những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước có những cô gái trẻ đầy duyên dáng với sách vở, giảng đường và những ước mơ riêng. Liệt sĩ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm cũng từng có một tuổi trẻ êm đềm như vậy giữa lòng thủ đô thân yêu. Nhưng rồi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc và ngọn lửa chiến tranh đã đưa chị đến một nơi hoàn toàn khác, nơi ngành y gắn liền với bom đạn, máu rơi và cuộc giành giật sự sống cho con người. Đặng Thùy Trâm sinh ra trong một gia đình tri thức mẫu mực. Cha chị là một bác sĩ ngoại khoa uy tín, mẹ làm công tác giảng dạy tại Trường Đại học Dược Hà Nội. Chị là con gái đầu lòng trong số bốn chị em. Từ nhỏ, Thùy Trâm đã bộc lộ niềm yêu thích đặc biệt với văn học và việc đọc sách. Những tác phẩm kinh điển đã ảnh hưởng lớn đến suy nghĩ của chị, đặc biệt là những nhân vật sống có lý tưởng, nghị lực và sẵn sàng vượt qua thử thách. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, chị tích cực tham gia các hoạt động Đội và Đoàn. Những thành tích xuất sắc về học tập, phong trào văn nghệ và công tác xã hội giúp chị nhiều lần được tuyên dương.
Sau khi tốt nghiệp phổ thông, Thùy Trâm thi đỗ vào Trường Đại học Y khoa Hà Nội năm 1961. Tại giảng đường đại học, chị tiếp tục phát huy tinh thần học tập nghiêm túc. Chị vừa trau dồi kiến thức chuyên môn, vừa tích cực tham gia các phong trào cứu nước của sinh viên. Đến năm 1966, chị tốt nghiệp sớm với thành tích học tập xuất sắc. Nhưng thay vì lựa chọn một cuộc sống ổn định, an toàn tại thủ đô, nữ bác sĩ trẻ đầy nhiệt huyết đã tình nguyện viết đơn đi vào chiến trường miền Nam khốc liệt. Năm 1967, sau chuyến hành quân gian khổ, chị đến Quảng Ngãi và nhận nhiệm vụ tại Bệnh xá huyện Đức Phổ. Từ đây, cuộc sống của cô tiểu thư Hà Nội bước sang một trang hoàn toàn khác. Bệnh xá Đức Phổ là nơi tiếp nhận hàng ngàn thương binh và người dân địa phương bị thương do bom đạn.
Công việc cứu người diễn ra trong điều kiện vô cùng thiếu thốn thuốc men, dụng cụ y tế và luôn bị đe dọa bởi hiểm nguy. Địa điểm chữa trị phải liên tục thay đổi sâu trong rừng sâu để tránh các cuộc càn quét, tấn công của kẻ thù. Đặng Thùy Trâm không chỉ làm tốt nhiệm vụ chuyên môn của một người thầy thuốc. Chị còn cùng đồng đội tổ chức vận chuyển thương binh, chăm sóc bệnh nhân như người thân và thực hiện các chuyến công tác xuống cơ sở đầy rủi ro. Những ngày tháng gian khổ ấy được chị ghi lại đều đặn trong cuốn nhật ký cá nhân. Qua những trang viết chân thực, người đọc thấy được một cô gái có thế giới nội tâm sâu sắc, lãng mạn. Chị cũng có những lúc yếu lòng, nhớ nhà, nhớ quê hương nhưng chưa bao giờ buông bỏ lý tưởng cách mạng. Chị luôn tự nhắc nhở mình phải sống có trách nhiệm hơn với nhân dân và đất nước.
Tháng 9 năm 1968, Đặng Thùy Trâm vinh dự được kết nạp vào Đảng Lao động Việt Nam. Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một chuyến công tác bảo vệ bệnh xá, chị đã dũng cảm hy sinh khi đối đầu với trận tập kích của kẻ thù. Người bác sĩ trẻ ngã xuống khi chưa tròn 28 tuổi xuân thanh xuân. Nhưng một phần tâm hồn bất diệt của chị đã được giữ lại vẹn nguyên trong cuốn nhật ký nhỏ. Cuốn sổ tay được một người lính Mỹ tìm thấy sau trận đánh. Nhờ sự trân trọng của những người ở bên kia chiến tuyến, những dòng chữ đầy lửa ấy sau nhiều thập kỷ đã có cơ hội trở về với đất mẹ Việt Nam. Ngày nay, khi đọc Nhật ký Đặng Thùy Trâm, thế hệ trẻ không chỉ thấy sự khốc liệt của chiến tranh mà còn thấy một tuổi trẻ giàu cảm xúc, hoài bão. Từ một cô gái Hà Nội, chị đã trở thành người con dũng cảm của mảnh đất Quảng Ngãi. Chặng đường ấy minh chứng rằng giá trị của tuổi trẻ không nằm ở những điều ta nhận được, mà ở những gì ta sẵn sàng trao đi cho Tổ quốc.



