Cựu chiến binh

Tuổi 20 trong lửa đạn – ký ức không phai

Năm 1968, khi tiếng loa truyền thanh vang vọng khắp làng quê, cũng là lúc tôi viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày ấy, tôi mới tròn hai mươi tuổi, mang trong tim ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ và khát vọng được góp một phần nhỏ bé cho Tổ quốc.

Ninh Bình06/05/2026Nguyễn Văn Tài (Chi đoàn Trường THPT Quất Lâm, xã Giao Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, khi tiếng loa truyền thanh vang vọng khắp làng quê, cũng là lúc tôi viết đơn tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày ấy, tôi mới tròn hai mươi tuổi, mang trong tim ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ và khát vọng được góp một phần nhỏ bé cho Tổ quốc. Buổi tiễn quân diễn ra giản dị mà thiêng liêng, giữa tiếng trống hội, cờ đỏ bay phấp phới và những giọt nước mắt lặng thầm của mẹ, của người thân. Tôi cùng những người bạn thân trong làng – anh Hòa, anh Phúc, anh Bình – khoác ba lô, bước lên xe quân đội, để lại sau lưng mái nhà tranh và con đường đất đỏ thân quen.

Chúng tôi được đưa vào huấn luyện tại một đơn vị chủ lực. Những ngày đầu thật gian nan: kỷ luật thép, hành quân xuyên rừng, mang vác nặng trĩu trên vai, bữa ăn chỉ có cơm độn sắn, muối vừng. Có lúc mệt đến rã rời, tưởng chừng không thể bước tiếp, nhưng chính tình đồng đội đã nâng đỡ chúng tôi đứng dậy. Một ngụm nước chia đôi, một miếng lương khô bẻ nửa, một cái nắm tay giữa đêm rừng lạnh giá – tất cả đã gắn kết chúng tôi thành anh em ruột thịt.

Sau thời gian huấn luyện, đơn vị tôi nhận lệnh hành quân vào chiến trường miền Nam. Rừng Trường Sơn hun hút, bom đạn địch rải khắp nơi, ngày hành quân, đêm trú quân, đào hầm, dựng lán, sống giữa mưa rừng và sốt rét. Những trận đánh ác liệt diễn ra liên tiếp. Tiếng bom nổ, tiếng máy bay gầm rú, mùi khói súng nồng nặc phủ kín không gian. Có những đồng đội ngã xuống, mãi mãi không trở về, để lại trong lòng chúng tôi nỗi đau không thể nói thành lời.

Nhưng giữa chiến tranh khốc liệt ấy, vẫn sáng lên những điều đẹp đẽ. Đó là lúc cả đơn vị quây quần bên bếp lửa rừng, hát cho nhau nghe những bài ca cách mạng. Là khi người bị thương được đồng đội cõng trên lưng băng rừng vượt suối. Là những bát cơm sẻ nửa, những điếu thuốc chuyền tay, những lời động viên giản dị mà ấm áp. Chúng tôi không chỉ chiến đấu bằng súng đạn, mà còn bằng tình người, bằng niềm tin sắt đá vào ngày đất nước thống nhất.

Hòa bình lập lại, tôi trở về quê hương, mang theo trên mình những vết thương chiến tranh và trong tim là ký ức không thể phai mờ. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh đồng đội, những tháng năm gian khổ mà hào hùng ấy sẽ mãi là một phần máu thịt trong cuộc đời tôi. Đó là quãng đời đẹp nhất, thiêng liêng nhất – quãng đời của tuổi trẻ sống vì Tổ quốc, vì độc lập, tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Tuổi 20 trong lửa đạn – ký ức không phai | Câu chuyện thời hoa lửa