Bài viết

Tuổi 27 và một đời bất tử

Đặng Thùy Trâm sinh năm 1942 tại Hà Nội. Sau khi tốt nghiệp ngành Y, chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Năm 1967, chị vào công tác tại Đức Phổ, Quảng Ngãi, làm bác sĩ và chăm sóc thương bệnh binh trong điều kiện vô cùng thiếu thốn, nguy hiểm. Trong những trang nhật ký, chị ghi lại công việc, những suy nghĩ về gia đình, đồng đội, tình yêu quê hương và những trăn trở của một người trẻ giữa chiến tranh. Ngày 22/6/1970, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi đang trên đường làm nhiệm vụ. Cuốn nhật ký của chị được một sĩ quan quân đội Hoa Kỳ giữ lại và nhiều năm sau được trao trả cho gia đình. Những trang viết ấy đã đưa hình ảnh một nữ bác sĩ trẻ đến với hàng triệu độc giả, trở thành biểu tượng xúc động về tuổi trẻ, lòng nhân ái và lý tưởng sống.

Quảng Ngãi17/08/2026Đoàn xã Bảo Lâm 5 (Bảo Lâm 5)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Tuổi 27 và một đời bất tử

Ngày ấy, đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh.

Có một cô gái trẻ tên Đặng Thùy Trâm.

Chị sinh ra tại Hà Nội trong một gia đình trí thức. Từ nhỏ, Thùy Trâm đã được giáo dục về tình yêu thương con người và quê hương.

Sau khi tốt nghiệp ngành Y, thay vì lựa chọn một cuộc sống bình yên, chị tình nguyện vào chiến trường.

Năm 1967, Đặng Thùy Trâm vào Quảng Ngãi công tác.

Tại đây, chị làm bác sĩ và phụ trách một bệnh xá giữa chiến trường.

Công việc của chị vô cùng khó khăn.

Không có bệnh viện đầy đủ.

Không có những thiết bị y tế hiện đại.

Có những ngày thuốc men thiếu thốn, thương binh đến rất đông, còn bom đạn và hiểm nguy luôn ở xung quanh.

Nhưng người bác sĩ trẻ vẫn cố gắng cứu chữa cho từng người.

Với chị, mỗi thương binh không chỉ là một người bệnh mà còn là một người đồng đội cần được chăm sóc.

Ban ngày, chị làm việc tại bệnh xá.

Ban đêm, trong những khoảng thời gian yên tĩnh hiếm hoi, chị viết nhật ký.

Những trang giấy nhỏ ghi lại những điều rất đỗi đời thường.

Chị nhớ gia đình.

Nhớ Hà Nội.

Nhớ những người thân yêu.

Chị cũng viết về những đồng đội đã hy sinh, những người bệnh mà chị từng chăm sóc và những cảm xúc của chính mình.

Có những lúc chị buồn.

Có những lúc chị nhớ nhà.

Nhưng vượt lên tất cả vẫn là tình yêu quê hương và mong muốn được sống một cuộc đời có ích.

Cuốn nhật ký ấy không chỉ kể về chiến tranh.

Nó còn kể về một cô gái trẻ với một trái tim giàu tình yêu thương.

Đặng Thùy Trâm từng viết những dòng đầy xúc động về lý tưởng và tuổi trẻ.

Chị hiểu rằng con đường mình lựa chọn rất gian nan, nhưng vẫn quyết tâm đi tiếp.

Ngày 22/6/1970, trên đường làm nhiệm vụ, Đặng Thùy Trâm hy sinh khi mới 27 tuổi.

Một cuộc đời trẻ tuổi đã dừng lại giữa những năm tháng chiến tranh.

Nhưng câu chuyện của chị không kết thúc ở đó.

Sau khi chị hy sinh, cuốn nhật ký được một sĩ quan quân đội Hoa Kỳ tên Frederic Whitehurst tìm thấy.

Ông đã giữ lại cuốn nhật ký thay vì để nó bị thất lạc.

Nhiều năm sau, cuốn nhật ký được trao lại cho gia đình Đặng Thùy Trâm.

Những trang viết từ chiến trường năm xưa được xuất bản với tên “Nhật ký Đặng Thùy Trâm”.

Từ đó, câu chuyện về nữ bác sĩ trẻ đã đến với đông đảo độc giả.

Người đọc không chỉ nhìn thấy chiến tranh qua những trận đánh.

Họ nhìn thấy chiến tranh qua đôi mắt của một người bác sĩ trẻ, qua tình yêu thương dành cho người bệnh, tình cảm dành cho gia đình và sự gắn bó với đồng đội.

Đặng Thùy Trâm đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Nhưng những điều chị để lại vẫn còn sống mãi.

Đó là lời nhắc nhở rằng:

Tuổi trẻ đẹp nhất khi biết yêu thương, biết sống có trách nhiệm và biết cống hiến những điều tốt đẹp cho cộng đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn