Tuổi ấu thơ dưới mưa bom bão đạn

Sinh năm 1958 tại cái nôi cách mạng Đào Xá, TỈNH PHÚ THỌ, tuổi thơ của cậu bé Lý Văn Quý lớn lên cùng những chặng đường sơ tán và tiếng còi báo động phòng không. Hình ảnh quê hương gồng mình chi viện cho tiền tuyến và truyền thống kiên cường của xóm làng trung du đã sớm khắc sâu vào tâm trí, nuôi dưỡng trong ông một khát vọng mãnh liệt về độc lập, tự do.
Lên đường bảo vệ biên cương
Khoảng những năm 1976 - 1978, khi vừa tròn mười tám, đôi mươi, chiến sĩ Lý Văn Quý chưa kịp tận hưởng trọn vẹn niềm vui đất nước thống nhất thì biên giới lại vang tiếng súng. Không ngần ngại, chàng thanh niên Đào Xá tiếp tục xếp bút nghiên, tình nguyện khoác lên mình màu xanh áo lính:
Tiếng gọi thiêng liêng: Tạm biệt hậu phương bình yên, ông hành quân ra những mặt trận biên giới cam go nhất. Khí phách của người lính trẻ hiên ngang tựa như hình ảnh cánh chim Lạc trên trống đồng Đông Sơn, kiên định vút bay để bảo vệ bầu trời màu xanh da trời êm ả của Tổ quốc.
Vượt lên gian khó: Những chặng đường hành quân đèo dốc, những đêm biên giới giá lạnh thấu xương hay sự thiếu thốn trăm bề không thể làm chùn bước chân người chiến sĩ kiên trung.
Bông hoa lửa trên chốt gác tiền tiêu
Tại những điểm tựa ác liệt nhất, phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ tiếp tục tỏa sáng rạng ngời:
Kiên cường bám trụ: Đối mặt với những trận pháo kích dồn dập, ông cùng đồng đội vẫn ngoan cường giữ vững trận địa, lấy máu xương làm lá chắn thép bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng.
Nghĩa tình đồng đội: Giữa lằn ranh sinh tử, tình đồng chí sẻ chia từng ngụm nước, từng viên đạn đã hun đúc nên sức mạnh vô song, giúp những người lính trẻ vượt qua mọi chông gai.



