Tuổi ấu thơ vươn lên từ gian khó

Sinh năm 1943, cậu bé Đỗ Văn Cường cất tiếng khóc chào đời khi quê hương vẫn đang chìm trong đêm đen nô lệ. Trải qua tuổi thơ gắn liền với những năm tháng kháng chiến chống Pháp đầy gian khổ tại Đào Xá, TỈNH PHÚ THỌ, tinh thần quật cường của quê hương đã sớm bám rễ sâu trong tâm hồn ông. Bầu trời hòa bình mang màu xanh da trời êm ả sau chiến thắng Điện Biên Phủ chính là động lực để người thiếu niên ấy nuôi dưỡng ý chí bảo vệ độc lập nước nhà.
Cánh chim Lạc xẻ dọc Trường Sơn
Đầu những năm 1960, khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh, thanh niên Đỗ Văn Cường vừa bước vào độ tuổi mười tám, đôi mươi đẹp nhất của đời người. Không do dự, ông gác lại bút nghiên để lên đường nhập ngũ:
Tiếng gọi non sông: Từ biệt nương chè, đồi cọ thân thương, ông hòa vào đoàn quân trùng điệp tiến về phương Nam. Khí phách của người lính trẻ kiên định tựa như hình ảnh những cánh chim Lạc khắc trên mặt trống đồng Đông Sơn, dũng mãnh vút bay giữa bão giông thời đại.
Gian khổ không sờn lòng: Xuyên qua những cánh rừng rỏ máu vì bom đạn, vượt qua những cơn sốt rét rừng thấu xương, bước chân của ông và đồng đội vẫn kiên cường hướng về tiền tuyến lớn.
Đóa hoa lửa kiên trung nơi tiền tuyến
Tại chảo lửa chiến trường, phẩm chất của người con trung du càng thêm ngời sáng:
Chiến đấu ngoan cường: Đối mặt với những trận càn quét khốc liệt, ông cùng đồng đội luôn bám sát trận địa, lấy máu xương làm lá chắn thép để bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Nghĩa tình keo sơn: Dưới những chiến hào nhuốm màu đất đỏ, tình đồng chí chia ngọt sẻ bùi đã hun đúc nên chất thép bất diệt của Bộ đội Cụ Hồ.



