Tuổi đôi mươi trên tuyến lửa phục vụ chiến dịch
Cụ Phạm Hiền (sinh năm 1934) là một nhân chứng lịch sử tiêu biểu, cựu Thanh niên xung phong (TNXP) Chiến khu Việt Bắc từng trực tiếp tham gia phục vụ và cống hiến sức trẻ trong Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử năm 1954
Mỗi dịp tháng 5 về, khi cả nước bồi hồi kỷ niệm ngày Chiến thắng Điện Biên Phủ, những người con của mảnh đất Chiêm Hóa, Tuyên Quang lại nhắc về cụ Phạm Hiền với niềm tự hào sâu sắc. Sinh năm 1934, bước qua những thăng trầm của lịch sử, cụ Phạm Hiền hôm nay đã ở tuổi ngoài 90 nhưng ký ức về một thời "khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt" vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua. Cụ là một trong những mảnh ghép thầm lặng nhưng vĩ đại làm nên khúc tráng ca chấn động địa cầu.
Năm 1953, khi tiếng súng kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào giai đoạn cam go, quyết liệt nhất, chàng thanh niên Phạm Hiền khi ấy vừa tròn 19 tuổi đã tạm biệt gia đình, hăng hái gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong Chiến khu Việt Bắc. Khi Trung ương Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh quyết định mở Chiến dịch Điện Biên Phủ, cụ cùng hàng vạn TNXP lập tức hướng về lòng chảo Tây Bắc với một tinh thần quyết thắng.
Nhiệm vụ của cụ Phạm Hiền và đồng đội thời bấy giờ vô cùng gian khổ và hiểm nguy. Tuyên Quang là hậu phương trực tiếp, nơi trung chuyển hàng triệu ngày công và hàng ngàn tấn lương thực ra tiền tuyến. Trong điều kiện máy bay địch điên cuồng bắn phá các tuyến đường huyết mạch, cụ Phạm Hiền đã cùng anh em xẻ núi, băng rừng, chia nhau từng nắm cơm, hạt muối để mở đường, sửa cầu và áp tải lương thực, vũ khí ra mặt trận. Dưới làn mưa bom bão đạn, ý chí kiên cường đã giúp những người trẻ tuổi như cụ vượt qua mọi giới hạn của sự gian khổ.
Đối với cụ Phạm Hiền, những ngày bám trụ tại chiến trường Điện Biên Phủ là khoảng thời gian oanh liệt nhất của cuộc đời. Đó là những đêm thức trắng cùng bộ đội đào giao thông hào, là những cái nắm tay siết chặt trao nhau niềm tin trước giờ nổ súng, và là niềm vui vỡ òa khi lá cờ "Quyết chiến - Quyết thắng" tung bay trên nóc hầm tướng Đờ Cát ngày 7/5/1954.
Sự cống hiến của cụ và lực lượng TNXP đã bồi đắp cho mạch máu giao thông chiến lược luôn thông suốt, đảm bảo cho pháo cao xạ tiến vào trận địa, cho bộ đội có đủ lương thực để "đánh chắc, tiến chắc".



