TUỔI HAI MƯƠI DƯỚI CHÂN ĐÈO
Con đèo ấy dựng đứng, hiểm trở, ngày nào cũng bị máy bay địch rình rập. Đội thanh niên xung phong phần lớn mới mười chín, hai mươi tuổi. Họ san đường ban ngày, sửa đường ban đêm, coi tiếng bom như quen thuộc. Có người hỏi sao không sợ chết. Một chàng trai cười rất hiền: “Chết thì ai cũng sợ, nhưng nếu mình không làm, đoàn xe làm sao qua được?” Tuổi hai mươi của họ không có giảng đường, không có áo mới ngày lễ, chỉ có bụi đường và mồ hôi. Nhưng chính từ con đèo ấy, lịch sử được nối liền bằng nhữn
Con đèo ấy dựng đứng, hiểm trở, ngày nào cũng bị máy bay địch rình rập. Đội thanh niên xung phong phần lớn mới mười chín, hai mươi tuổi. Họ san đường ban ngày, sửa đường ban đêm, coi tiếng bom như quen thuộc.
Có người hỏi sao không sợ chết. Một chàng trai cười rất hiền: “Chết thì ai cũng sợ, nhưng nếu mình không làm, đoàn xe làm sao qua được?”
Tuổi hai mươi của họ không có giảng đường, không có áo mới ngày lễ, chỉ có bụi đường và mồ hôi. Nhưng chính từ con đèo ấy, lịch sử được nối liền bằng những bước chân thanh niên kiên cường.



