Anh hùng Lực lượng vũ trang

Tuổi hai mươi giữa lằn ranh sinh tử

Tôi từng nghe kể về Trung tướng Phạm Tuân và những năm tháng tuổi hai mươi của ông trong Quân chủng Phòng không – Không quân. Đó là một tuổi hai mươi rất khác với tuổi hai mươi của chúng tôi hôm nay. Khi chúng tôi đang ngồi trên giảng đường, loay hoay với những bài học, những dự định cho tương lai, thì những chàng trai năm ấy đã khoác lên mình màu áo lính, bước vào những ngày tháng mà mỗi nhiệm vụ đều có thể là một lần đối mặt với lằn ranh giữa sự sống và cái chết.

Quảng Ninh23/08/2026Hồ Thị Hoa (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện về chiến tranh không bắt đầu bằng tiếng bom, tiếng súng. Chúng bắt đầu bằng một ký ức rất nhỏ: một ánh mắt, một cái bắt tay, một lời dặn dò của người đồng đội trước giờ lên đường. Nhưng càng nhỏ bé, những ký ức ấy đôi khi lại càng ở lại lâu trong tâm trí con người.

Tôi từng nghe kể về Trung tướng Phạm Tuân và những năm tháng tuổi hai mươi của ông trong Quân chủng Phòng không – Không quân. Đó là một tuổi hai mươi rất khác với tuổi hai mươi của chúng tôi hôm nay. Khi chúng tôi đang ngồi trên giảng đường, loay hoay với những bài học, những dự định cho tương lai, thì những chàng trai năm ấy đã khoác lên mình màu áo lính, bước vào những ngày tháng mà mỗi nhiệm vụ đều có thể là một lần đối mặt với lằn ranh giữa sự sống và cái chết.

      Tuổi trẻ của họ không có nhiều lựa chọn. Đất nước đang trong những năm tháng chiến tranh. Trên bầu trời, những người lính Không quân phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt. Mỗi chuyến bay là một nhiệm vụ, mỗi lần cất cánh là một lần gửi gắm niềm tin vào đồng đội.

      Tôi hình dung một buổi trước giờ xuất kích. Những người lính trẻ đứng bên nhau, kiểm tra lại nhiệm vụ, chuẩn bị cho chuyến bay. Không ai biết điều gì sẽ xảy ra sau đó. Có lẽ họ cũng sợ hãi như bất kỳ con người nào trước hiểm nguy. Nhưng bên cạnh họ là đồng đội. Và chính sự hiện diện của những người cùng chiến đấu đã tạo nên một sức mạnh đặc biệt.

      Trong chiến tranh, lòng dũng cảm không có nghĩa là không biết sợ. Lòng dũng cảm đôi khi là biết phía trước đầy nguy hiểm nhưng vẫn bước tiếp, bởi phía sau mình còn có đồng đội, có gia đình và có cả một Tổ quốc đang chờ đợi.

      Điều khiến tôi ấn tượng nhất khi nghĩ về tuổi hai mươi của Trung tướng Phạm Tuân không chỉ là những chiến công, mà là tình đồng đội. Giữa bầu trời rộng lớn, nơi mỗi quyết định đều có thể ảnh hưởng đến sự sống còn của cả tổ bay, con người phải đặt niềm tin tuyệt đối vào nhau. Một ánh mắt, một tín hiệu, một sự phối hợp chính xác có thể trở thành điểm tựa cho người bên cạnh.

     Có những lúc, tình đồng đội không cần được nói thành lời. Nó nằm trong sự sẻ chia của những người cùng ăn, cùng ngủ, cùng luyện tập, cùng đối mặt với hiểm nguy. Nó nằm trong khoảnh khắc người này tin tưởng người kia và cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ. Những người lính trẻ khi ấy có thể chưa biết ngày mai sẽ ra sao, nhưng họ biết rằng mình không chiến đấu một mình.

      Chiến tranh rồi cũng đi qua. Bầu trời từng vang tiếng máy bay trở lại với những ngày bình yên. Những người lính năm xưa có người trở về, có người mãi mãi nằm lại. Nhưng với những người còn sống, ký ức về tuổi trẻ và đồng đội dường như không bao giờ cũ.

     Tôi nghĩ, có lẽ điều đau đáu nhất của những người từng đi qua chiến tranh không phải là nhớ về những gian khổ mình đã trải qua, mà là nhớ về những người đã cùng mình đi qua những năm tháng ấy.

     Ngày hôm nay, chúng tôi được sinh ra và lớn lên trong hòa bình. Chúng tôi có thể đến trường, lựa chọn nghề nghiệp, theo đuổi ước mơ và bình yên nghĩ về tương lai. Những điều tưởng như rất bình thường ấy thực ra được đánh đổi bằng biết bao tuổi trẻ của những thế hệ đi trước.

     Vì thế, khi nghe câu chuyện về tuổi hai mươi của Trung tướng Phạm Tuân, tôi không chỉ nghĩ về một người lính hay một phi công. Tôi nghĩ về hàng triệu người trẻ đã từng đứng trước lựa chọn của thời đại mình và chọn cống hiến.

Tuổi hai mươi của họ là tuổi hai mươi giữa chiến tranh. Tuổi hai mươi của chúng tôi là tuổi hai mươi trong hòa bình. Hoàn cảnh khác nhau, nhưng câu hỏi về trách nhiệm thì vẫn còn đó.

     Nếu thế hệ trước đã gửi tuổi thanh xuân của mình vào bầu trời Tổ quốc, thì thế hệ trẻ hôm nay cần biết gửi tuổi trẻ của mình vào những điều có ích cho đất nước. Đó có thể là học tập nghiêm túc, sống có trách nhiệm, biết yêu thương cộng đồng, dám theo đuổi ước mơ và sẵn sàng cống hiến bằng khả năng của mình.

     Tôi hiểu rằng, chúng ta không thể sống lại tuổi hai mươi của những người lính năm xưa. Nhưng chúng ta có thể tiếp nối tinh thần của họ.

Bởi chiến tranh có thể đã lùi xa, nhưng ký ức thì không nên bị lãng quên. Những câu chuyện về những người lính trẻ như Trung tướng Phạm Tuân nhắc chúng ta rằng phía sau hai chữ “hòa bình” là biết bao niềm tin, tình đồng đội và sự hy sinh.

     Và có lẽ, cách đẹp nhất để thế hệ hôm nay tưởng nhớ thế hệ đi trước không chỉ là nhìn về quá khứ, mà còn là sống thật tốt trong hiện tại.

     Kể lại một câu chuyện là gìn giữ một ký ức. Gìn giữ một ký ức là để một thế hệ tiếp tục sống trong trái tim của thế hệ sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn