Cựu Thanh niên xung phong

Tuổi hai mươi giữa tuyến lửa

Lào Cai19/05/2026Hoàng Văn Sỹ (Đoàn Thanh niên Bộ CHQS tỉnh Lào Cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ đã lùi xa, nhưng với bà Nguyễn Thị Khởi, ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Mỗi lần nhắc lại, ánh mắt bà lại xa xăm, vừa tự hào vừa xúc động khi nhớ về tuổi trẻ đã gửi trọn cho Tổ quốc.

Tháng 6 năm 1968, khi vừa tròn đôi mươi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, bà Khởi viết đơn tình nguyện nhập ngũ vào lực lượng thanh niên xung phong. Ngày rời quê hương, mẹ bà chỉ kịp dúi vào tay con gái chiếc khăn tay và dặn một câu giản dị: “Đi mạnh giỏi con nhé, đất nước còn chiến tranh thì thanh niên phải biết đứng lên.”

Hành trang của cô gái trẻ năm ấy không có gì nhiều: vài bộ quần áo bạc màu, chiếc võng dù và một trái tim đầy nhiệt huyết. Đơn vị của bà được giao nhiệm vụ mở đường, tải đạn, san lấp hố bom trên những tuyến giao thông chiến lược. Đó là những cung đường mà ban ngày máy bay Mỹ đánh phá dữ dội, ban đêm lực lượng thanh niên xung phong lại lao ra sửa chữa để đoàn xe kịp chi viện cho chiến trường miền Nam.

Bà kể, có những đêm mưa rừng xối xả, đất đá sạt lở ngập đường, cả đơn vị phải ngâm mình trong bùn hàng giờ liền để thông tuyến. Tiếng bom nổ rung chuyển núi rừng, đất đá tung mù trời, vậy mà không ai chùn bước. Những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi vừa cầm cuốc xẻng, vừa hát vang để át tiếng bom đạn. “Ngày ấy gian khổ lắm, đói cơm, thiếu thuốc, sốt rét rừng triền miên. Nhưng ai cũng động viên nhau cố gắng. Chỉ cần nghĩ đến miền Nam ruột thịt đang chờ chi viện là lại có thêm sức mạnh,” bà Khởi chậm rãi nhớ lại.

Ký ức khiến bà day dứt nhất là những lần chứng kiến đồng đội ngã xuống. Có người vừa hôm trước còn ngồi hát bên bếp lửa, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi tuyến đường lửa. Những mất mát ấy trở thành động lực để những người còn sống tiếp tục chiến đấu, giữ vững mạch máu giao thông giữa bom đạn ác liệt.

Trong câu chuyện của mình, bà Khởi không nói nhiều về hy sinh của bản thân mà luôn nhắc về đồng đội bằng tất cả sự trân trọng. Với bà, thanh xuân đẹp nhất chính là những năm tháng được sống vì Tổ quốc, được cùng đồng chí, đồng đội sẻ chia từng bát cơm, ngụm nước giữa chiến trường khốc liệt.

Hòa bình lập lại, trở về cuộc sống đời thường, bà vẫn giữ phẩm chất của người thanh niên xung phong năm xưa: giản dị, kiên cường và giàu nghị lực. Những câu chuyện bà kể hôm nay không chỉ là ký ức của riêng một con người, mà còn là hình ảnh tiêu biểu của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã đi qua thời hoa lửa bằng lòng yêu nước và niềm tin son sắt vào ngày đất nước thống nhất.

Thời gian có thể làm phai màu mái tóc, nhưng không thể xóa nhòa những năm tháng tuổi trẻ oanh liệt của bà Nguyễn Thị Khởi cùng biết bao thanh niên xung phong trên khắp mọi miền đất nước. Đó mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho thế hệ hôm nay về tinh thần cống hiến, trách nhiệm và lòng yêu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn