Cựu chiến binh

Tuổi hai mươi giữa vùng đất lửa

Ở tuổi 75, ký ức chiến tranh vẫn còn nguyên vẹn trong lời kể của cựu chiến binh Phạm Văn Hòa, quê huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam. Từng chiến đấu trên chiến trường Khu 5 trong những năm tháng ác liệt nhất, ông là nhân chứng sống của lịch sử, đã nhiều lần cận kề cái chết để góp phần làm nên hòa bình cho Tổ quốc hôm nay.

Phú Thọ24/12/2025Nguyễn Thu Huyền (đoàn xã Thanh Thuỷ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối thập niên 1960, miền Trung chìm trong khói lửa chiến tranh. Quảng Nam – vùng đất khắc nghiệt, chằng chịt hố bom – cũng là nơi chàng thanh niên Phạm Văn Hòa rời mái nhà tranh, khoác ba lô ra trận khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ông được biên chế vào lực lượng Quân Giải phóng Khu 5, đảm nhiệm nhiệm vụ trinh sát, dẫn đường trong các trận đánh tại Hiệp Đức, Tiên Phước, Trà My – những địa danh đã trở thành biểu tượng của tinh thần kiên cường, bất khuất.

Ông kể, có những đêm rừng im lặng đến rợn người, chỉ nghe rõ nhịp tim mình khi len lỏi giữa lòng địch. Có những buổi chiều khói bom mù mịt, đất đá tung lên như sóng, đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mà không kịp gọi tên nhau. Nhưng không ai lùi bước, bởi ai cũng hiểu: mỗi tấc đất giữ được là một niềm tin cho cả miền Nam ruột thịt.

Những năm tháng sinh tử

Giai đoạn 1971–1973 là những năm tháng ác liệt nhất. Bom tấn, pháo sáng, chất độc hóa học tràn ngập núi rừng Quảng Nam – Quảng Ngãi. Ông nhiều lần bị mảnh pháo xé da thịt, nhiều lần bị chôn vùi trong hầm sập, tưởng chừng không còn cơ hội trở về.

Trong một trận chiến ở vùng đồi Hiệp Đức, đơn vị ông bị vây ép. Ông cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa cõng thương binh băng qua đồi trọc giữa làn đạn dày đặc. Một viên đạn xuyên qua mũ sắt, sượt qua đầu để lại vết sẹo đến tận hôm nay. Nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng, không tên tuổi, không mộ phần trọn vẹn.

Nhắc đến họ, ánh mắt ông chùng xuống, giọng trầm lại:
“Chúng tôi chỉ là những người may mắn được trở về. Anh hùng là những người đã nằm lại phía sau…”

Trở về đời thường

Ngày đất nước thống nhất, cựu chiến binh Phạm Văn Hòa trở về quê nhà trong dáng hình của một người lính đã đi qua cả một đời lửa đạn. Cơ thể mang nhiều vết thương, sức khỏe giảm sút, những ký ức chiến tranh vẫn ám ảnh trong từng giấc ngủ. Nhưng ông chưa bao giờ nhận mình là người đặc biệt.

Ông chọn cuộc sống giản dị của một người nông dân, rồi tham gia Hội Cựu chiến binh, dành phần đời còn lại để kể lại lịch sử cho thế hệ trẻ. Những câu chuyện của ông không lên gân, không khoa trương, chỉ có sự thật – mộc mạc mà thiêng liêng. Nhiều học sinh đã rưng rưng nước mắt khi nghe ông nhắc đến những người đồng đội đã gửi trọn tuổi trẻ nơi chiến trường.

Điểm tựa giữa đời thường

Ở tuổi 75, mái tóc đã bạc trắng, đôi bàn tay run theo nhịp thời gian, nhưng trái tim người lính năm xưa vẫn cháy một niềm tự hào. Mỗi khi Quốc ca vang lên, ông vẫn đứng thẳng, ánh mắt rưng rưng xúc động. Ngôi nhà nhỏ nơi miền quê Thăng Bình – từng đi qua bom đạn – nay đã yên bình, nhưng câu chuyện của ông vẫn là ngọn lửa giữ gìn ký ức dân tộc.

Hòa bình hôm nay không phải món quà sẵn có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng xương máu, nước mắt và cả cuộc đời của biết bao người lính.
Cuộc đời bình dị mà phi thường của cựu chiến binh Phạm Văn Hòa chính là minh chứng sống động cho sức mạnh Việt Nam – kiên cường, bất khuất, nhân hậu và giàu lòng yêu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn