Tuổi hai mươi gọi tên Đất nước-D2K68 VCVB
Câu chuyện là những mảnh kí ức được tôi ghép lại về người ông nội của mình.
Tuổi hai mươi-có thể coi là dấu mốc quan trọng được đánh dấu trong quá trình trưởng thành của mỗi người. Chúng ta sẽ mông lung, lo lắng khi mà phải đứng trước những ngã rẽ cuộc đời. Bản thân tôi cũng đã sắp chạm đến dấu mốc ấy. Tôi bắt đầu suy nghĩ rất nhiều về tương lai, nhưng những dòng suy nghĩ ấy cũng làm tôi nhớ về một tuổi hai mươi khác…
Ông nội tôi, là một cựu chiến binh. Vào thời điểm chiến tranh loạn lạc, ông cũng chỉ là một chàng trai mới hai mươi tuổi. Ông tôi rất giỏi, thành tích ông luôn rất tốt, có những điều tưởng như mới lạ nhưng ông cũng rất chịu khó tìm tòi học hỏi. Ông đã đạt được học bổng du học tại Đức, đây vốn là cơ hội để ông có thể tiếp cận với một nền giáo dục hoàn toàn mới, tiếp xúc với những chiếc máy tính công nghệ mà thời điểm đó ở Việt Nam là những điều rất xa xỉ. Nhưng ông đã từ chối, và ông chọn tham gia nhập ngũ vào năm 1962 (khi này ông đã 21 tuổi) trong cuộc kháng chiến chống Đế quốc Mỹ. Sau năm 1975 khi đất nước thống nhất, ông lại trở về địa phương. Đến năm 1979 ông tiếp tục tham gia chiến tranh biên giới Việt-Trung. Sau 12 ngày đêm ông lại trở về. Rất may mắn là sau hai cuộc chiến tranh khốc liệt và tưởng chừng như hy vọng sống sót rất mong manh ấy, ông tôi vẫn trở về rất lành lặn.
Tôi rất tự hào về ông của mình, một phần là do ông rất giỏi, con cháu đời sau chẳng ai có thể bằng được. Phần còn lại là do ông đã dám lựa chọn. Câu chuyện du học ấy chỉ là tình cờ khi tôi còn nhỏ, ngồi nói chuyện với ông và nghe ông kể lại mà thôi. Có vẻ nghe khá mơ hồ nhưng giả dụ nếu khi đó không phải đánh đổi với suất du học ấy, ông tôi cũng sẽ phải đánh đổi thứ gì đó khác. Điều tôi muốn truyền tải thật sự là các chiến sĩ đã hy sinh tuổi trẻ của mình để bảo vệ độc lập tự do cho đất nước. Có lẽ thời điểm ấy sẽ không thể có nhiều sự lựa chọn. Dù cho tôi cảm thấy có chút tiếc nuối nhưng tôi lại nghĩ nếu đó là tôi, thì tôi cũng sẽ chọn như thế. Ông tôi đủ may mắn để không phải hy sinh mạng sống hay sức khoẻ, và ông cũng đủ dũng cảm để có thể đưa ra lựa chọn cho hướng đi tuổi hai mươi.
Ông nội của tôi cùng rất nhiều người chiến sĩ khác đã chọn đánh đổi tuổi hai mươi của mình để viết nên tuổi hai mươi của chúng ta bây giờ. Bản thân chúng ta được sinh ra trong thời bình, hãy không ngừng biết ơn những người đã để tuổi hai mươi gọi tên đất nước. Nếu không có họ, có lẽ tuổi hai mươi sẽ chẳng thể gọi tên chúng ta. Quan trọng hơn nữa, tuổi hai mươi trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc, mong mỗi chúng ta không ngừng học hỏi, giúp đất nước ngày càng phát triển, tạo nên vị thế của Việt Nam trên Địa cầu.
Còn về ông nội tôi, ông đã mất vào ngày 10/6/2026 do tuổi cao sức yếu. Nhưng tôi chắc rằng ông chỉ đang đi đến một thế giới khác, nơi không có chiến tranh, ông sẽ được sống cho chính ông dù chỉ một lần. Còn ở cuộc đời này, tôi luôn tự hào vì lựa chọn ngày ấy của ông. Thật sự nếu có phép màu nào đó giúp ông tôi đọc được câu chuyện này, thì tôi chỉ muốn nhắn gửi đến ông là “Cháu rất nhớ ông, nhưng cháu cũng rất tự hào vì được làm cháu của ông, cháu hứa với ông, tuổi hai mươi của cháu sẽ viết tiếp tuổi hai mươi của ông ngày ấy”.
Và chắc chắn là không chỉ có mình tôi, công dân Việt Nam sẽ cùng viết tiếp tuổi hai mươi của các anh. Dù ở thời chiến hay đã sang thời bình, chúng ta là những tuổi hai mươi cùng gọi tên Đất nước!



