Bài viết

TUỔI HAI MƯƠI GỬI LẠI QUÊ HƯƠNG

Nếu có thể gọi tên những năm tháng đẹp nhất của một đời người, có lẽ đó là tuổi trẻ. Nhưng với nhiều thế hệ thanh niên Việt Nam, tuổi trẻ lại gắn với những năm tháng đất nước còn nhiều gian lao.

Thanh Hóa15/09/2026Xã Ba Đình (Xã Ba Đình)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

TUỔI HAI MƯƠI GỬI LẠI QUÊ HƯƠNG

Cựu chiến binh Lê Văn Thỉnh – sinh năm 1950
Thôn Tứ Thôn, xã Ba Đình, tỉnh Thanh Hóa

Nếu có thể gọi tên những năm tháng đẹp nhất của một đời người, có lẽ đó là tuổi trẻ. Nhưng với nhiều thế hệ thanh niên Việt Nam, tuổi trẻ lại gắn với những năm tháng đất nước còn nhiều gian lao.

Cựu chiến binh Lê Văn Thỉnh, sinh năm 1950, là một trong những người con của quê hương Tứ Thôn đã mang tuổi thanh xuân của mình hòa vào dòng chảy lịch sử của dân tộc.

Năm 1971, ông nhập ngũ.

Khi ấy, tuổi trẻ của ông không được đo bằng những cuộc vui hay những dự định riêng tư. Tuổi trẻ được tính bằng những ngày rèn luyện, bằng những bước chân hành quân và bằng ý thức sẵn sàng thực hiện nhiệm vụ khi Tổ quốc cần.

Rời quê hương, người thanh niên ấy mang theo hình ảnh của gia đình và làng quê. Có lẽ trong những lúc khó khăn, chính hình ảnh ấy đã trở thành nguồn động viên để người lính thêm vững vàng.

Quân đội dạy cho người lính nhiều điều. Dạy cách sống có kỷ luật. Dạy biết đặt tập thể lên trên lợi ích cá nhân. Dạy con người biết vượt qua giới hạn của chính mình. Và hơn hết, dạy người lính hiểu rằng phía sau mình là quê hương, là nhân dân.

Những năm tháng ấy đã tạo nên một Lê Văn Thỉnh trưởng thành, bản lĩnh và giàu nghị lực.

Khi trở về, ông lại trở về với mảnh đất quê hương. Không còn những tháng ngày khoác áo lính như trước, nhưng ký ức về người lính vẫn ở lại.

Có những câu chuyện ông có thể kể. Cũng có những chuyện chỉ cần một ánh mắt, một khoảng lặng là đủ để nhớ về.

Đối với thế hệ hôm nay, những ký ức ấy có thể đã thuộc về một thời xa xôi. Nhưng đối với những người từng trải qua, đó là một phần cuộc đời không thể tách rời.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày người thanh niên Lê Văn Thỉnh bước vào quân ngũ. Những năm tháng đã đi xa, nhưng giá trị của sự cống hiến thì vẫn còn nguyên.

Câu chuyện của ông nhắc chúng ta rằng: có những người đã gửi lại tuổi hai mươi cho đất nước, để các thế hệ sau được đón tuổi hai mươi của mình trong hòa bình.

Đó chính là ý nghĩa sâu sắc nhất của những câu chuyện thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn