Tuổi hai mươi mốt hóa thân vào đất mẹ
Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, một ngày định mệnh mà lịch sử sẽ mãi khắc ghi. Dương Thị Xuân cùng chín người chị em trong tiểu đội của Võ Thị Tần ra trận địa nhận nhiệm vụ sửa lại đoạn đường chiến lược vừa bị đánh phá tan hoang để kịp thông xe cho đoàn xe chở hàng chi viện vào Nam tối hôm đó.
Khoảng 16 giờ 30 phút, khi các chị đang miệt mài dọn dẹp mặt đường, những tốp máy bay Mỹ bất ngờ quay lại oanh tạc dữ dội. Một loạt bom tấn tàn khốc đã dội trúng vị trí của tiểu đội, khói bụi mịt mù, đất đá tung lên che rợp cả bầu trời. Căn hầm chữ A nơi các chị trú ẩn đã đổ sập dưới sức nổ nghẹt thở.
Dương Thị Xuân đã anh dũng hy sinh cùng 9 người đồng đội của mình khi mới bước sang tuổi 21 — lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Chị nằm lại trong lòng đất mẹ Đồng Lộc, thân xác hòa vào cát bụi, nhưng linh hồn và đôi mắt bồ câu hiền dịu của chị đã hóa thành bất tử. Chị cùng tiểu đội 4 đã trở thành những tượng đài sống mãi trong khúc tráng ca mở đường, soi sáng cho các thế hệ mai sau về lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả.



