Bài viết

tuổi hai mươi nơi biên giới

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động về phía Nam. Những ngày tháng ở đơn vị đã để lại trong ông rất nhiều kỷ niệm. Khác với cuộc sống ở quê nhà, cuộc sống quân ngũ đòi hỏi người lính phải có sức khỏe, tính kỷ luật và tinh thần chịu đựng gian khổ.

Thanh Hóa11/09/2026Xã Vạn Lộc (Xã Vạn Lộc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CUỘC GẶP GỠ VỚI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ “THỜI HOA LỬA”

Nhân vật: Ông Lê Văn Phúc
Năm sinh: 1957
Quê quán: Xã Vạn Lộc, tỉnh Thanh Hóa
Tên người viết: Bùi Minh Đức
Lớp: 10A7

Ông Lê Văn Phúc sinh năm 1957. Năm 1977, khi vừa tròn 20 tuổi, ông lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm tình hình biên giới Tây Nam có nhiều diễn biến căng thẳng. Với ông, quyết định nhập ngũ khi ấy không phải là một điều gì quá lớn lao. Ông chỉ nghĩ rằng đất nước cần thì thanh niên phải sẵn sàng.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động về phía Nam. Những ngày tháng ở đơn vị đã để lại trong ông rất nhiều kỷ niệm. Khác với cuộc sống ở quê nhà, cuộc sống quân ngũ đòi hỏi người lính phải có sức khỏe, tính kỷ luật và tinh thần chịu đựng gian khổ.

Ông kể rằng có những lần đơn vị phải hành quân trong thời gian dài. Đường đi khó khăn, thời tiết khắc nghiệt khiến mọi người rất mệt. Có lúc ai cũng muốn được nghỉ nhưng nhiệm vụ vẫn phải tiếp tục.

Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội là điều khiến ông nhớ nhất. Mọi người chia sẻ với nhau từ những thứ nhỏ nhất. Một chai nước, một phần lương khô hay một lời động viên đều trở nên quý giá.

Ông kể rằng có những buổi tối, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, mọi người thường kể cho nhau nghe về quê hương. Người nhớ cha mẹ, người nhớ vợ con, người nhớ những cánh đồng và con đường làng. Những câu chuyện bình dị ấy giúp người lính vơi đi nỗi nhớ nhà.

Chiến tranh cũng để lại trong ông những ký ức buồn. Ông từng chứng kiến đồng đội bị thương và có những người không thể trở về. Mỗi lần nhắc lại, ông đều thể hiện sự tiếc thương đối với những người đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông trở về quê hương và xây dựng cuộc sống mới. Ông không coi mình là một người đặc biệt. Ông chỉ nói rằng mình đã làm điều mà bản thân cho là đúng trong những năm tháng tuổi trẻ.

Tôi rất xúc động khi nghe câu chuyện ấy. Tôi nhận ra rằng tuổi hai mươi của thế hệ chúng tôi hôm nay có thể là những ngày đến trường, vui chơi cùng bạn bè và theo đuổi ước mơ. Còn tuổi hai mươi của ông Phúc lại gắn với quân ngũ, với những chuyến hành quân và trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc.

Chính vì vậy, tôi càng biết ơn thế hệ cha anh và tự nhủ phải cố gắng học tập, rèn luyện để không phụ sự hy sinh của những người đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
tuổi hai mươi nơi biên giới | Câu chuyện thời hoa lửa