Tuổi hai mươi ở lại chiến trường
Một cựu chiến binh từng nói một câu rất giản dị:
“Có những người trong chúng tôi đã già đi, nhưng tuổi hai mươi của họ thì mãi mãi ở lại chiến trường.”
Ông có một người bạn thân.
Ngày nhập ngũ, cả hai đều vừa đôi mươi.
Họ từng nói với nhau rất nhiều về tương lai.
Hết chiến tranh sẽ về quê.
Sẽ lấy vợ.
Sẽ làm ruộng.
Sẽ dựng một căn nhà.
Sẽ có những đứa con.
Nhưng chỉ một người có cơ hội thực hiện những điều đó.
Người còn lại mãi mãi ở tuổi hai mươi.
Nhiều năm sau, ông có con, rồi có cháu.
Cuộc sống bình thường đến mức đôi khi ông quên mất mình đã từng là một chàng trai hai mươi tuổi.
Cho đến khi nhìn thấy một nhóm thanh niên trên đường.
Ông lại nhớ.
Nhớ người bạn của mình.
Nhớ những ước mơ chưa kịp thực hiện.
Ông nói:
“Chúng tôi may mắn được sống tiếp phần đời của mình. Vì vậy càng phải sống cho tử tế.”
Có lẽ đó chính là cách những người trở về tưởng nhớ những người đã không thể trở về.



