TUỔI HAI MƯƠI Ở THÀNH CỔ
Hai mươi tuổi.
Người ta thường nghĩ về tuổi hai mươi bằng những ước mơ.
Một công việc.
Một mái nhà.
Một tình yêu.
Một chuyến đi xa.
Nhưng với nhiều người lính tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972, tuổi hai mươi lại được tính bằng những ngày sống giữa bom đạn.
Họ vẫn là những chàng trai trẻ.
Có người nhớ mái tóc mẹ.
Có người nhớ người con gái ở quê.
Có người từng hẹn rằng sau chiến tranh sẽ trở về cưới cô gái mình yêu.
Nhưng chiến trường không quan tâm con người bao nhiêu tuổi.
Một tiếng nổ có thể làm một cuộc đời dừng lại.
Một ngày ở Thành cổ có thể dài hơn cả một năm bình thường.
Trong 81 ngày đêm, quân và dân ta phải đối mặt với sức ép hỏa lực cực kỳ lớn. Những tư liệu của tỉnh Quảng Trị ghi nhận lượng bom đạn trút xuống khu vực này ở mức đặc biệt khủng khiếp.
Nhưng giữa những ngày khốc liệt ấy, tuổi trẻ vẫn tồn tại.
Một người lính có thể cười khi nhận được một lá thư.
Có thể kể chuyện quê nhà.
Có thể nhớ một món ăn.
Có thể trêu người bạn bên cạnh.
Đó chính là điều khiến câu chuyện về họ trở nên đau lòng.
Bởi họ không phải những con người sinh ra để chết.
Họ là những con người sinh ra để sống.
Nhưng lịch sử đã đặt họ vào một thời đại mà họ phải chiến đấu.
Nhiều người trong số họ đã không có cơ hội bước sang tuổi ba mươi.
Ngày nay, khi một bạn trẻ hai mươi tuổi đến Thành cổ, có thể bạn ấy sẽ mang theo điện thoại, máy ảnh, những kế hoạch về tương lai.
Điều đó hoàn toàn khác với tuổi hai mươi của người lính năm xưa.
Và chính sự khác biệt ấy làm cho chúng ta càng phải biết ơn.
Bởi một người trẻ hôm nay có thể tự do lựa chọn tương lai của mình.
Có thể học tập.
Có thể yêu.
Có thể đi du lịch.
Có thể trở về nhà sau một ngày dài.
Những điều ấy từng là giấc mơ của biết bao người lính.
Họ đã gửi tuổi hai mươi của mình lại Thành cổ, để những thế hệ sau có thể sống một tuổi hai mươi trong hòa bình.


