TUỔI HAI MƯƠI TRÊN CHIẾN TRƯỜNG RỰC LỬA
Trong những năm tháng cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go nhất, chàng trai trẻ Đỗ Trọng Mạnh đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân của mình cho độc lập dân tộc. Hy sinh vào mùa xuân năm 1967 khi mới vừa tròn 20 tuổi, người chiến sĩ của đại đội C36, Trung đoàn 22 đã tạc nên một tượng đài bất tử về lòng dũng cảm và lý tưởng cao đẹp của thế hệ thanh niên "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước".
Năm 1967, chiến trường Bình Định trở thành tâm điểm của những cuộc đối đầu nảy lửa. Đơn vị C36 thuộc Trung đoàn 22 (E22) — Sư đoàn 3 Sao Vàng lúc bấy giờ đang bám trụ tại những địa bàn trọng yếu để chặn đánh các đợt càn quét của quân Mỹ và tay sai. Giữa những ngày đêm khói lửa ấy, chiến sĩ Đỗ Trọng Mạnh, chàng trai quê miền Bắc với gương mặt còn vương nét trẻ thơ, đã chứng tỏ bản lĩnh của một người lính dạn dày trận mạc.
Ngày 16/02/1967, trong một trận đánh ác liệt nhằm bẻ gãy mũi tiến công của địch, đơn vị của Đỗ Trọng Mạnh phải đối mặt với hỏa lực vượt trội từ máy bay và pháo binh đối phương. Tiếng bom gầm rú xé toạc bầu trời xuân, đất đá cày xới khắp các công sự. Dưới làn mưa đạn, anh Mạnh cùng đồng đội vẫn kiên cường tay súng, giữ vững từng tấc đất trận địa.
Trong khoảnh khắc sinh tử, khi quân địch cậy đông tràn lên hòng bao vây tổ chiến đấu, Đỗ Trọng Mạnh đã dũng cảm xông lên phía trước, dùng hỏa lực đánh chặn để chi viện cho đồng đội. Anh chiến đấu với tinh thần quên mình, quyết không để quân thù bước qua chiến hào. Một quả pháo nghiệt ngã đã rơi trúng vị trí anh đang phòng thủ. Đỗ Trọng Mạnh anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới vừa tròn đôi mươi.
Anh ngã xuống giữa mùa xuân, khi những mầm non đang đâm chồi nảy lộc trên vùng đất miền Trung nắng gió. Sự hy sinh của anh không chỉ là nỗi đau của gia đình, đồng đội mà còn là lời nhắc nhở đanh thép về cái giá của hòa bình. Tên anh đã hòa vào dòng máu của hàng vạn người con ưu tú, làm nên sắc đỏ vinh quang cho lá cờ Sao Vàng anh hùng.



