Cựu Thanh niên xung phong

Tuổi hai mươi trong lửa đỏ

Tuổi hai mươi của tôi bắt đầu bằng một chuyến đi xa.

Hải Phòng24/03/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi hai mươi của tôi bắt đầu bằng một chuyến đi xa. Không phải chuyến đi của mơ ước, mà là hành trình bước vào chiến tranh – nơi mà mỗi ngày trôi qua đều nhuốm màu khói lửa. Tôi rời quê khi lúa ngoài đồng còn xanh, mẹ đứng ở cổng, không khóc, chỉ dặn một câu rất khẽ:
“Đi rồi… cố mà sống con nhé.” Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng sau này. Đơn vị tôi là thanh niên xung phong, làm nhiệm vụ mở đường. Con đường chúng tôi phụ trách là tuyến vận chuyển quan trọng, nên ngày nào cũng bị đánh phá. Bom rơi liên tục, đất đá bị xới tung, cây cối cháy đen. Chúng tôi sống trong những căn hầm đất thấp, ăn vội, ngủ vội, và làm việc thì không kể ngày đêm. Ban ngày tránh bom.
Ban đêm ra đường. Ánh đèn pin yếu ớt soi từng bước chân. Tiếng cuốc xẻng vang lên đều đều trong bóng tối. Có những đêm, tay tôi rộp lên, chảy máu, nhưng vẫn phải làm, vì chỉ cần chậm một chút thôi, đoàn xe phía sau sẽ bị kẹt lại. Tôi quen Lý trong những ngày như thế. Lý nhỏ người, nhanh nhẹn và lúc nào cũng lạc quan. Dù mệt đến đâu, Lý cũng tìm cách làm mọi người cười. Có lần, giữa lúc nghỉ ngắn ngủi, Lý nói: “Sau này hòa bình, tớ sẽ mở một tiệm may. May áo đẹp thật đẹp, cho mọi người mặc đi chơi, không phải mặc áo bộ đội nữa.” Tôi bật cười:
“Thế nhớ may cho tớ cái áo đẹp nhất nhé!” Lý gật đầu, ánh mắt sáng lên giữa đêm tối:
“Nhất định rồi!” Chúng tôi sống giữa lửa, nhưng vẫn nuôi trong lòng những ước mơ rất đỗi bình thường. Một đêm, con đường bị đánh phá nặng nề hơn mọi khi. Hố bom chồng lên hố bom, đất đá ngổn ngang. Đơn vị nhận lệnh phải thông đường trước rạng sáng. Chúng tôi chia nhau từng đoạn, làm việc không ngừng nghỉ. Bất ngờ, một tiếng nổ lớn vang lên gần đó. Đất đá văng khắp nơi. Tôi ngã xuống, tai ù đi, mọi thứ quay cuồng. Khi định thần lại, tôi gọi:
“Lý! Lý ơi!” Không có tiếng trả lời. Tôi hoảng loạn chạy đi tìm. Đồng đội giữ tôi lại, ánh mắt họ đầy đau xót. Lý đã nằm lại… ngay trên con đường mà chúng tôi đang cố giữ. Tôi quỳ xuống, nước mắt trào ra. Trong túi áo Lý, người ta tìm thấy một mảnh vải nhỏ, cắt dở. Có lẽ Lý vẫn mang theo, như một lời nhắc về ước mơ sau chiến tranh. Nhưng ước mơ ấy… đã dừng lại ở tuổi hai mươi. Những ngày sau đó, tôi vẫn tiếp tục làm việc. Vẫn con đường ấy, vẫn ánh đèn pin ấy. Nhưng mỗi bước chân đều nặng hơn, như mang theo cả phần của Lý. Chiến tranh kết thúc. Tôi trở về, mang theo ký ức về một thời tuổi trẻ không thể nào quên. Nhiều năm sau, tôi quay lại nơi xưa. Con đường giờ đã đông đúc, hai bên là những ngôi nhà mới. Cuộc sống đã thay đổi rất nhiều. Tôi đứng lặng ở nơi ngày xưa Lý đã ngã xuống. Gió thổi nhẹ. Ở gần đó, có một tiệm may nhỏ. Những tấm vải đủ màu treo trước cửa, bay phấp phới trong nắng. Tôi bước vào. Người thợ may trẻ mỉm cười:
“Cô muốn may gì ạ?” Tôi nhìn những tấm vải, bất giác mỉm cười:
“Cho cô một chiếc áo… thật đẹp.” Khi cầm chiếc áo trên tay, tôi chợt thấy mắt mình nhòe đi. Ở đâu đó, tôi tin rằng Lý vẫn đang mỉm cười. Tuổi hai mươi của chúng tôi đã đi qua trong lửa đỏ. Có người trở về.
Có người nằm lại. Nhưng tất cả, đều đã sống một tuổi trẻ rực rỡ nhất— Tuổi hai mươi không chỉ để mơ ước, mà còn để hy sinh, để cống hiến… Và để hóa thành những điều tốt đẹp cho ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn