Tuổi hai mươi và lá đơn tình nguyện
Tuổi hai mươi và lá đơn tình nguyện
Năm đó, tôi vừa tròn hai mươi tuổi – cái tuổi mà người ta thường nói là đẹp nhất của đời người. Nhưng với chúng tôi, đó cũng là thời điểm đất nước đang cần. Trong căn nhà mái ngói cũ kỹ, dưới ánh đèn dầu leo lét, tôi viết lá đơn tình nguyện nhập ngũ. Không ai bắt buộc, cũng không có sự do dự. Là một đoàn viên thanh niên, tôi hiểu rằng tuổi trẻ không thể đứng ngoài những biến động của Tổ quốc.
Những buổi sinh hoạt chi đoàn trước đó đã gieo vào tôi một niềm tin giản dị: sống phải có ích, phải dấn thân. Ngày lên đường, mẹ chỉ nhìn tôi thật lâu rồi nói: “Đi đi con, sống cho đáng là đoàn viên.” Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng chiến trường.
Ở nơi bom đạn, chúng tôi – những đoàn viên – luôn là lực lượng đi đầu. Không phải vì chúng tôi giỏi hơn, mà vì chúng tôi sẵn sàng hơn. Sẵn sàng nhận phần khó, sẵn sàng bước lên trước. Tuổi hai mươi của chúng tôi không có nhiều lựa chọn, nhưng lại có một ý nghĩa rất rõ ràng.



