TUỔI HAI MƯƠI VÀ LỜI GỌI CỦA TỔ QUỐC
TUỔI HAI MƯƠI VÀ LỜI GỌI CỦA TỔ QUỐC
Năm 1948, tại vùng quê Trùng Khánh, Cao Bằng, một người con dân tộc Tày – Hoàng Văn Thượng – được sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo.
Tuổi thơ của ông gắn với nương rẫy, với bản làng và những ngày tháng lao động vất vả. Đó là một cuộc sống bình dị như bao chàng trai miền núi khác.
Nhưng đất nước khi ấy vẫn chưa được hưởng trọn vẹn hòa bình.
Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn ác liệt, lớp lớp thanh niên Việt Nam lên đường.
Năm 1968, khi vừa tròn 20 tuổi, Hoàng Văn Thượng nhập ngũ.
Đó là thời điểm mà một chàng trai đang ở tuổi đẹp nhất của cuộc đời phải lựa chọn giữa cuộc sống riêng và con đường ra trận.
Ông đã chọn lên đường.
Ngày 16/4/1968, Hoàng Văn Thượng chính thức đứng trong hàng ngũ đơn vị H20, Tiểu đoàn 4 đặc công, Sư đoàn 305. Từ Cao Bằng, ông cùng đồng đội hành quân vào chiến trường Trị - Thiên khói lửa.
Con đường hành quân vào Nam dài hàng nghìn cây số.
Phía trước là chiến trường.
Phía sau là quê hương, gia đình và những người thân yêu.
Nhưng với người lính trẻ ấy, điều quan trọng nhất lúc đó là được góp sức mình vào cuộc chiến đấu chung của dân tộc.
Sau này nhớ lại lý do lên đường, ông từng chia sẻ rằng khi đất nước bị đế quốc Mỹ xâm lược, thanh niên phải đứng lên, quyết tâm chiến đấu để giành lại độc lập.
Và người thanh niên Hoàng Văn Thượng đã bắt đầu cuộc đời binh nghiệp của mình như thế.
Không ai khi ấy biết rằng chàng trai người Tày của núi rừng Cao Bằng sẽ trở thành người lính đặc công có tới 131 lần đột nhập, khảo sát căn cứ địch và trực tiếp tham gia 23 trận đánh lớn nhỏ.
Nhưng lịch sử đã được viết từ những quyết định rất bình dị.
Một người thanh niên nghe tiếng gọi của Tổ quốc.
Một chiếc ba lô.
Một con đường hành quân.
Và một lời hứa với quê hương: lên đường chiến đấu.



