TUỔI HAI MƯƠI VÀ NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN
TUỔI HAI MƯƠI VÀ NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN
Câu chủ đề: Tuổi trẻ có thể đi qua rất nhanh, nhưng những năm tháng sống trong kỷ luật quân đội và thực hiện nghĩa vụ với Tổ quốc thường ở lại rất lâu trong ký ức của một con người.
Cựu chiến binh Lê Đình Toàn sinh ngày 19 tháng 5 năm 1966. Tháng 2 năm 1985, khi vừa bước vào tuổi thanh niên, ông lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm đất nước đã thống nhất được một thập niên, nhưng nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc vẫn đòi hỏi sự đóng góp của lớp lớp thanh niên. Với Lê Đình Toàn, những năm tháng tuổi trẻ được mở ra bằng một lựa chọn giản dị mà có ý nghĩa: khoác lên mình màu áo lính.
Có lẽ mỗi người đều có một cách nhớ về tuổi hai mươi. Với nhiều người, đó là những ngày tháng của học hành, của công việc đầu tiên, của những ước mơ còn dang dở. Nhưng với người lính, tuổi hai mươi còn là thời gian của thao trường, kỷ luật, đồng đội và nhiệm vụ. Đó là một môi trường buộc người trẻ phải trưởng thành nhanh hơn, biết tự chịu trách nhiệm với bản thân và với những người xung quanh.
Từ tháng 2 năm 1985 đến tháng 8 năm 1988, Lê Đình Toàn có hơn ba năm gắn bó với quân đội. Đơn vị được ghi nhận là B2-CS. Hơn ba năm ấy không chỉ là khoảng thời gian thực hiện nghĩa vụ mà còn là một phần đáng kể của tuổi trẻ. Những ngày tháng nối tiếp nhau trong quân ngũ đã tạo nên một nhịp sống khác: có kỷ luật, có tập thể, có nhiệm vụ và có những người đồng đội cùng chia sẻ những tháng ngày ấy.
Người lính bước vào quân ngũ thường phải học rất nhiều điều từ những việc tưởng như nhỏ nhất. Học cách đúng giờ, học cách tuân thủ mệnh lệnh, học cách phối hợp với người khác, học cách hoàn thành phần việc của mình mà không để ảnh hưởng đến tập thể. Những bài học đó không nằm trong một cuốn sách cụ thể nào, nhưng lại được hình thành qua từng ngày sống và làm việc.
Đối với Lê Đình Toàn, quãng thời gian quân ngũ cũng là thời gian đất nước đang từng bước ổn định và chuyển mình. Thế hệ thanh niên sinh ra trong những năm chiến tranh đã dần nhường chỗ cho một thế hệ mới lớn lên trong điều kiện khác. Nhưng giữa hai thế hệ vẫn có một sợi dây nối liền: trách nhiệm với Tổ quốc. Nếu thế hệ trước đi qua những năm tháng chiến tranh, thì thế hệ sau tiếp tục làm nhiệm vụ trong thời kỳ đất nước hòa bình nhưng vẫn cần được bảo vệ và xây dựng.
Tháng 8 năm 1988, Lê Đình Toàn hoàn thành thời gian phục vụ và trở về. Hơn ba năm trước, ông rời quê hương khi tuổi đời còn trẻ. Khi trở lại, ông đã có thêm một phần trải nghiệm mà những người không qua quân ngũ khó có thể có được. Quân đội không chỉ rèn luyện sức khỏe hay tác phong mà còn rèn luyện một điều quan trọng hơn: ý thức về trách nhiệm.
Có những người sau khi xuất ngũ thường nói rằng thời gian trong quân đội giúp họ “biết sống hơn”. Bởi trong quân ngũ, con người hiểu rằng mình không thể chỉ nghĩ cho riêng mình. Một việc làm của cá nhân có thể ảnh hưởng đến cả tập thể; một người hoàn thành tốt nhiệm vụ có thể góp phần để công việc chung được thuận lợi. Từ đó hình thành một thói quen sống có trách nhiệm – điều rất cần thiết khi trở về với gia đình và cộng đồng.
Ngày trở về cũng là ngày người lính bắt đầu một nhiệm vụ khác: xây dựng cuộc sống của chính mình. Những năm tháng quân đội trở thành hành trang để bước vào lao động, chăm lo gia đình và tham gia các công việc ở quê hương. Không còn tiếng gọi tập hợp, không còn những ngày tháng trong đơn vị, nhưng tinh thần của người lính vẫn có thể được thể hiện trong cách làm việc, cách ứng xử và cách sống với mọi người.
Những năm sau này, khi nhìn lại tuổi trẻ, điều người ta thường nhớ không phải lúc nào cũng là những sự kiện lớn. Đôi khi đó chỉ là hình ảnh những người đồng đội năm nào, những buổi sinh hoạt tập thể, những ngày cùng nhau vượt qua khó khăn hay cảm giác của một người lính trẻ khi lần đầu xa gia đình. Những ký ức bình dị ấy càng đi qua thời gian càng trở nên quý giá.
Năm 2025, Lê Đình Toàn tham gia Hội Cựu chiến binh. Đó là lúc những ký ức của người lính năm xưa có thêm một mái nhà chung để gặp gỡ và chia sẻ. Hội Cựu chiến binh chính là nơi những thế hệ từng khoác áo lính có thể tìm thấy nhau, nhắc lại những năm tháng đã qua và cùng gìn giữ truyền thống cho thế hệ sau.
Câu chuyện về Cựu chiến binh Lê Đình Toàn vì thế có thể được bắt đầu từ tuổi hai mươi và kết thúc bằng một bài học rất giản dị: tuổi trẻ rồi sẽ qua, nhưng những điều con người học được trong những năm tháng ấy sẽ đi cùng họ rất lâu. Hơn ba năm trong quân ngũ không phải toàn bộ cuộc đời, nhưng chắc chắn là một phần đáng nhớ của cuộc đời.
Ngày hôm nay, khi nhìn những người trẻ đang sống trong một xã hội nhiều cơ hội, câu chuyện của những người lính thuộc thế hệ trước càng có ý nghĩa. Họ nhắc chúng ta rằng tuổi trẻ không chỉ là những ước mơ cho riêng mình. Tuổi trẻ còn là thời gian để cống hiến, để rèn luyện và để làm những điều có ích cho cộng đồng.
Và với Cựu chiến binh Lê Đình Toàn, những năm tháng từ tháng 2 năm 1985 đến tháng 8 năm 1988 sẽ mãi là một phần ký ức đẹp – một quãng đời mà ở đó, tuổi trẻ đã được thử thách, được rèn luyện và trưởng thành trong màu áo người lính.



