Anh hùng Lao động

TUỔI MƯỜI BỐN HÓA THÀNH BẤT TỬ

Đắk Lắk10/08/2026ĐOÀN TRƯỜNG THPT LÊ QUÝ ĐÔN (Đoàn xã Nghĩa Trung)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Tư năm 1965, bên bờ sông Yên thuộc xã Quảng Trung, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa, làng Ngọc Trà vẫn hiện lên bình dị với những mái nhà nhỏ, lũy tre xanh và con đường đất dẫn ra phà Ghép. Thế nhưng, sự bình yên ấy luôn bị đe dọa bởi tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời.

Nguyễn Bá Ngọc khi đó mới mười bốn tuổi, là học sinh lớp 4B Trường phổ thông cấp I Quảng Trung. Ngọc chăm ngoan, nhanh nhẹn và thường giúp đỡ cha mẹ, bạn bè. Cũng như nhiều thiếu nhi miền Bắc thời chiến, cậu vừa học tập, lao động, vừa phải làm quen với tiếng còi báo động và những lần chạy xuống hầm tránh bom.

Sáng ngày 4 tháng 4 năm 1965, từng tốp máy bay Mỹ bất ngờ lao đến đánh phá khu vực phà Ghép. Mục tiêu của chúng là ngăn chặn những đoàn xe vận chuyển người và hàng hóa chi viện cho chiến trường miền Nam. Tiếng động cơ gầm thét, tiếng bom nổ rung chuyển mặt đất. Khói bụi phủ kín xóm làng, mái ngói vỡ tung, cây cối nghiêng ngả trong những đợt sóng xung kích dữ dội.

Giữa lúc mọi người vội vã tìm nơi trú ẩn, Ngọc nghe thấy tiếng khóc thất thanh vọng ra từ nhà người bạn tên Khương. Biết rằng có người đang gặp nguy hiểm, cậu không hề do dự. Bất chấp những loạt bom vẫn tiếp tục trút xuống, Ngọc lao ra khỏi hầm, chạy qua khoảng sân đầy đất đá để sang nhà bạn.

Khương đã bị thương, còn hai em nhỏ đang hoảng loạn khóc bên cạnh. Không có thời gian suy nghĩ, Ngọc lập tức bế một em, dìu em còn lại chạy về phía hầm trú ẩn. Trong mưa bom, cậu dùng thân mình che chắn cho hai em nhỏ, cố đưa các em vượt qua đoạn đường nguy hiểm.

Khi chỉ còn cách nơi trú ẩn một quãng ngắn, máy bay địch lại thả bom bi xuống làng. Một viên bom bi găm vào lưng Ngọc. Vết thương khiến cậu đau đớn và gần như kiệt sức, nhưng cậu vẫn cố bò về phía trước. Chỉ đến khi hai em nhỏ đã được đưa xuống hầm an toàn, gương mặt Ngọc mới tái đi và cơ thể cậu lả xuống.

Người dân nhanh chóng đưa Ngọc đến bệnh viện cứu chữa. Tuy nhiên, vết thương quá nặng. Vào lúc hai giờ sáng ngày 5 tháng 4 năm 1965, người thiếu niên dũng cảm đã trút hơi thở cuối cùng. Cậu ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, khi trang vở học trò vẫn còn dang dở và những ước mơ về tương lai chưa kịp thực hiện.

Nguyễn Bá Ngọc không cầm súng chiến đấu, nhưng trong khoảnh khắc hiểm nguy nhất, cậu đã lựa chọn bảo vệ sự sống của những người nhỏ tuổi hơn mình. Lòng yêu thương và sự dũng cảm đã giúp một cậu học trò bình thường làm nên hành động phi thường.

Ngày 10 tháng 12 năm 2015, Chủ tịch nước truy tặng liệt sĩ Nguyễn Bá Ngọc danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện của cậu trở thành biểu tượng đẹp về lòng nhân ái, tinh thần quên mình và trách nhiệm của thiếu nhi Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Gần mái trường, bên dòng sông Yên hôm nay, tiếng bom đã lùi xa. Trẻ em lại được vui chơi, học tập dưới bầu trời hòa bình. Nhưng hình ảnh người thiếu niên lấy thân mình che chở cho hai em nhỏ vẫn còn sống mãi.

Nguyễn Bá Ngọc đã dừng lại ở tuổi mười bốn, nhưng lòng dũng cảm của cậu không bao giờ mất đi. Tuổi đời ngắn ngủi ấy đã hóa thành ngọn lửa bất tử, soi sáng cho nhiều thế hệ thiếu nhi Việt Nam biết sống yêu thương, biết giúp đỡ mọi người và sẵn sàng làm điều tốt đẹp khi Tổ quốc, quê hương cần đến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn