Tuổi Mười Chín Của Người Con Gái Quê Hương Hoằng Hóa
Trong căn nhà ngát hương hoa bên dòng sông Tào Xuyên yên bình ở thôn Nhân Đạo, đoàn thanh niên xã Hoằng Hóa chúng tôi vinh dự được lắng nghe câu chuyện thời hoa lửa của bác Trịnh Thị Hạnh – cựu nữ chiến sĩ Binh đoàn 559. Nhớ lại mùa xuân năm 1974, khi vừa tròn mười chín tuổi, tuổi đẹp nhất của người con gái, bác Hạnh đã gác lại những dự định cá nhân dịu dàng để viết đơn xung phong lên đường nhập ngũ. Bác kể rằng ngày ấy quê hương Hoằng Hóa đang dốc sức người sức của cho tuyến đầu miền Nam, tiếng gọi của Trường Sơn thúc giục lòng người, khiến cô gái trẻ không hề do dự khi tạm biệt gia đình, quê hương để khoác lên mình bộ quân phục màu xanh lá cây. Mới mười chín tuổi, bàn tay vốn chỉ quen lam lũ ruộng đồng đã phải gánh vác trách nhiệm nặng nề trên đường ra mặt trận. Bác Hạnh tâm sự rằng quyết định lên đường năm ấy là niềm tự hào lớn nhất của đời bác, bởi bác được dâng hiến tuổi trẻ đẹp nhất cho nền độc lập của Dân tộc. Nghe bác kể với nụ cười dịu dàng nhưng ánh mắt rực sáng quyết tâm, tuổi trẻ xã Hoằng Hóa chúng tôi dâng trào niềm thán phục trước khí tiết và lòng yêu nước nồng nàn của nữ cựu chiến binh Trịnh Thị Hạnh, xem đó là ngọn đuốc soi đường cho lý tưởng sống của thế hệ trẻ hôm nay.



