Tuổi mười chín gửi lại Trường Sơn
Mới mười chín tuổi, Lê Thị Lương đã rời quê hương để tham gia lực lượng thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Chị cùng đồng đội ngày đêm san lấp hố bom, mở đường cho những đoàn xe chi viện vào chiến trường miền Nam. Ngày 14/11/1972, trong lúc làm nhiệm vụ, chị cùng bảy đồng đội anh dũng hy sinh tại Hang Tám Cô. Tuổi xuân của chị mãi mãi hòa vào đại ngàn Trường Sơn.
Năm 1971, cô gái Lê Thị Lương rời quê nhà Hoằng Lộc khi tuổi đời còn rất trẻ. Giống như nhiều thanh niên thời bấy giờ, chị mang theo khát vọng được góp sức cho Tổ quốc trong những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất.
Chị được phân công về Đại đội 217, Đội Thanh niên xung phong 25, Ban Xây dựng 67, Đoàn 559, làm nhiệm vụ trên Đường 20 Quyết Thắng – tuyến vận tải chiến lược nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam. Công việc của chị và đồng đội là mở đường, san lấp hố bom, phá bom nổ chậm và bảo đảm giao thông cho các đoàn xe vận tải. Đó là công việc không cầm súng xung phong, nhưng luôn phải đối mặt với bom đạn và cái chết.
Ngày 14 tháng 11 năm 1972, đơn vị nhận lệnh khẩn cấp giải tỏa tuyến đường để hơn 150 xe quân sự vượt qua trong đêm. Máy bay Mỹ liên tục đánh phá. Hết đợt oanh tạc này đến đợt khác, các chiến sĩ thanh niên xung phong lại lao ra sửa đường ngay khi tiếng bom vừa dứt.
Chiều hôm ấy, khi công việc gần hoàn thành, còi báo động lại vang lên. Lê Thị Lương cùng bảy đồng đội chạy vào một hang đá ven đường để tránh bom. Không ai ngờ rằng một khối đá khổng lồ đã bị bom đánh sập, bịt kín cửa hang, nhốt tất cả ở bên trong.
Ngay sau đó, đồng đội và lực lượng cứu hộ tìm mọi cách giải cứu. Họ dùng xe kéo, xà beng, thuốc nổ và luồn ống qua khe đá để đưa nước, cháo loãng vào trong hang. Những tiếng gọi từ bên trong vẫn còn vọng ra trong nhiều ngày, khiến ai cũng đau xót và hy vọng. Nhưng trước sức nặng của tảng đá và điều kiện chiến tranh khắc nghiệt, mọi nỗ lực đều không thể cứu được tám thanh niên xung phong. Đến ngày thứ chín, những tiếng gọi dần im lặng. Lê Thị Lương cùng bảy đồng đội đã mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn Trường Sơn.
Sau chiến tranh, gia đình chị và gia đình các liệt sĩ khác vẫn đau đáu mong được xác định đúng hài cốt của người thân. Nhiều năm sau, các cơ quan chức năng đã tiến hành giám định ADN để trả lại tên cho các liệt sĩ, thể hiện sự tri ân của đất nước đối với những người đã hy sinh vì độc lập, tự do.
Hôm nay, mỗi khi đến Hang Tám Cô, nhìn ngọn núi xanh và con đường Trường Sơn bình yên, người ta càng thấm thía sự hy sinh của những người trẻ như Lê Thị Lương. Chị ra đi khi tuổi đời mới mười chín, chưa kịp thực hiện những ước mơ bình dị của tuổi trẻ. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã góp phần giữ cho tuyến đường huyết mạch luôn thông suốt, đưa từng đoàn xe, từng người lính vào chiến trường, góp phần làm nên ngày đất nước thống nhất.


