Tuổi mười chín lên đường
Có những mùa xuân người ta nhớ vì hoa nở. Có những mùa xuân được nhớ bởi những ngày đoàn tụ. Nhưng cũng có những mùa xuân đã trở thành dấu mốc không bao giờ phai trong cuộc đời của một thế hệ thanh niên Việt Nam. Với ông Nguyễn Văn Sỹ, mùa xuân năm 1975 chính là mùa xuân như thế.
Ngồi lặng giữa căn nhà nhỏ nơi quê hương Giai Lạc, ánh mắt ông chậm rãi hướng về khoảng sân trước ngõ. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng ký ức về ngày khoác ba lô lên đường nhập ngũ vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.
Ông kể rằng tháng 2 năm 1975, khi vừa tròn mười chín tuổi, đất nước vẫn còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Những bản tin từ chiến trường liên tục vọng về, từng đoàn thanh niên trong làng nối tiếp nhau lên đường bảo vệ Tổ quốc. Không ai bảo ai, trong trái tim của những người trẻ năm ấy đều chung một suy nghĩ rất giản dị: đất nước còn chiến tranh thì thanh niên không thể đứng ngoài.
Ngày nhận được lệnh gọi nhập ngũ, ông không hề chần chừ hay đắn đo. Là một chàng trai mới bước qua tuổi mười tám, mười chín, ông cũng có những ước mơ rất bình dị của tuổi trẻ, nhưng tất cả đều gác lại trước tiếng gọi thiêng liêng của non sông. Ông chỉ nghĩ rằng nếu thế hệ mình không đứng lên cầm súng thì sẽ còn biết bao gia đình phải chịu cảnh chia ly, biết bao quê hương còn chìm trong bom đạn.
Buổi sáng lên đường hôm ấy, con đường làng đông hơn thường lệ. Người thân, bà con và hàng xóm đều ra tiễn những người con của quê hương nhập ngũ. Có những bàn tay siết chặt, có những ánh mắt đỏ hoe cố giấu đi những giọt nước mắt. Không ai biết cuộc chia tay ấy sẽ kéo dài bao lâu, cũng chẳng ai dám chắc sẽ có ngày gặp lại.
Ông nhớ nhất hình ảnh cha mẹ đứng lặng nhìn theo đoàn quân khuất dần sau lũy tre làng. Không có nhiều lời dặn dò. Trong thời chiến, tình yêu thương của cha mẹ thường được gửi gắm bằng sự lặng im. Chỉ một cái nhìn cũng đủ để người con hiểu rằng phía sau mình luôn là quê hương, là gia đình đang gửi gắm niềm tin.
Người thanh niên mười chín tuổi ngày ấy bước đi với chiếc ba lô còn rất nhẹ, nhưng trên vai lại mang theo trách nhiệm lớn lao của một thế hệ. Ông không nghĩ mình sẽ lập được chiến công gì to lớn. Điều ông mong muốn khi ấy chỉ đơn giản là hoàn thành nhiệm vụ, chiến đấu hết mình để góp phần mang lại hòa bình cho đất nước.
Ông chia sẻ rằng thanh niên thời ấy lớn lên trong những năm tháng chiến tranh nên ai cũng sớm hiểu giá trị của độc lập. Tiếng máy bay, tiếng bom nổ hay những tin báo tử từ chiến trường đã khiến lớp trẻ trưởng thành nhanh hơn tuổi. Chính vì vậy, khi Tổ quốc cần, họ đều coi việc lên đường nhập ngũ là trách nhiệm và cũng là niềm tự hào.
Ít ngày sau khi rời quê hương, ông bắt đầu bước vào môi trường quân ngũ. Những ngày đầu tuy còn nhiều bỡ ngỡ nhưng đã giúp chàng trai mười chín tuổi rèn luyện ý chí, bản lĩnh và tinh thần kỷ luật. Từ một thanh niên chân chất của làng quê Giai Lạc, ông dần trở thành một người lính của Quân đội nhân dân Việt Nam, chuẩn bị bước vào những tháng ngày khốc liệt nhất của cuộc đời.
Ông tâm sự rằng nếu được lựa chọn lại, ông vẫn sẽ quyết định lên đường như ngày ấy. Bởi tuổi trẻ chỉ thật sự có ý nghĩa khi được cống hiến cho những điều lớn lao hơn chính bản thân mình. Chiến tranh đã lấy đi biết bao tuổi xuân của một thế hệ, nhưng cũng hun đúc nên những con người sống có lý tưởng, có trách nhiệm và biết đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân.
Khép lại câu chuyện, ông nhìn các đoàn viên thanh niên đang chăm chú lắng nghe rồi mỉm cười hiền hậu. Ông bảo rằng tuổi trẻ hôm nay may mắn được học tập và trưởng thành trong hòa bình. Dù không còn phải cầm súng ra chiến trường, mỗi người vẫn có một "mặt trận" của riêng mình để cống hiến. Đó là học tập thật tốt, lao động sáng tạo, sống có trách nhiệm với gia đình, quê hương và đất nước.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng mùa xuân năm 1975 vẫn mãi là mùa xuân không thể nào quên trong cuộc đời người lính Nguyễn Văn Sỹ. Đó là mùa xuân của lòng yêu nước, của khát vọng độc lập và cũng là mùa xuân đánh dấu sự trưởng thành của một chàng trai mười chín tuổi đã sẵn sàng gác lại tuổi thanh xuân để bước vào cuộc chiến vì Tổ quốc.
Thông điệp
"Tuổi trẻ của mỗi thế hệ đều có một sứ mệnh riêng. Thế hệ chúng tôi cầm súng để bảo vệ hòa bình. Thế hệ hôm nay hãy cầm tri thức, ý chí và khát vọng để dựng xây đất nước. Dù ở thời nào, khi Tổ quốc cần, người thanh niên Việt Nam cũng phải biết sống xứng đáng với hai tiếng đồng bào."


