Tuổi mười chín theo tiếng gọi non sông
Lần giở những câu chuyện của một thời chiến tranh, tôi gặp bà Lê Thị Hồng Hiệp – người phụ nữ nhỏ nhắn nhưng trong ký ức lại mang dáng dấp của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam sống và lớn lên trong khói lửa.
Lần giở những câu chuyện của một thời chiến tranh, tôi gặp bà Lê Thị Hồng Hiệp – người phụ nữ nhỏ nhắn nhưng trong ký ức lại mang dáng dấp của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam sống và lớn lên trong khói lửa.
Năm 1972, khi đang là giáo viên dạy vỡ lòng, bà Hiệp nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc và tình nguyện đăng ký dự tuyển tân binh. Tháng 5 năm ấy, nữ tân binh Lê Thị Hồng Hiệp, khi mới tròn 19 tuổi, đã có mặt trong đoàn nữ tân binh của tỉnh Yên Bái hành quân về Phú Bình (Thái Nguyên), tập kết và huấn luyện tại Quân khu Việt Bắc. Tuổi mười chín của bà bắt đầu không phải bằng phấn trắng bảng đen, mà bằng ba lô, quân phục và những buổi huấn luyện khẩn trương giữa thời chiến.
Sau thời gian huấn luyện, bà được giao nhiệm vụ phụ trách Tiểu đội 3, Đại đội 3, Tiểu đoàn 68, Sư đoàn 304B, Quân khu Việt Bắc. Không lâu sau đó, bà tiếp tục được phân công quản lý hậu cần, hỗ trợ Tiểu đoàn 79, phục vụ các đơn vị bộ đội chuẩn bị hành quân vào Nam tham gia chiến đấu.
Nhắc lại thời điểm ấy, giọng bà Hiệp vẫn còn nguyên xúc động. Bà kể, được tận mắt chứng kiến không khí tăng cường lực lượng cho chiến trường miền Nam, ai nấy đều tràn đầy niềm tin và khí thế:
“Lúc bấy giờ, mọi người đều hào hứng muốn vào miền Nam. Tất cả các đội quân rất khí thế, bởi khát vọng đất nước thống nhất quá lớn. Ai cũng tin ngày chiến thắng đã đến rất gần, nên đều sẵn sàng.”
Tháng 10 năm 1972, bà Hiệp được điều động về Đoàn 72, Quân khu Việt Bắc, đóng quân tại Tuyên Quang. Trên cương vị Tiểu đội trưởng Tiểu đội 3, Đại đội 11, Tiểu đoàn 3, bà cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ phục vụ, chăm sóc cho hàng trăm bộ đội từ Phú Quốc, Côn Đảo và các chiến trường miền Nam được đưa ra Bắc.
Ký ức khiến bà nhớ nhất chính là những ngày đón các chiến sĩ và cán bộ bị giam cầm trong nhà tù địch trở về. Bà Hiệp nghẹn ngào:
“Đón bộ đội từ Côn Đảo, Phú Quốc về rất cảm động. Có những chị em miền Nam bị tù đày, tra tấn vượt quá sức tưởng tượng của chúng tôi. Lúc ấy, ngọn lửa căm thù đối với kẻ địch lớn lắm.”
Nghe bà kể, tôi hình dung ra những khuôn mặt gầy guộc, những thân thể đầy thương tích, nhưng trong ánh mắt vẫn cháy lên niềm tin vào ngày độc lập. Chính những cuộc gặp gỡ ấy đã hun đúc thêm ý chí, lòng căm thù giặc và quyết tâm chiến đấu của những người ở lại hậu phương.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện của bà Lê Thị Hồng Hiệp vẫn còn nguyên giá trị như một lát cắt chân thực của lịch sử. Ở đó có tuổi trẻ, có khát vọng thống nhất non sông, có những người phụ nữ sẵn sàng rời bục giảng, gác lại đời thường để góp sức mình cho đất nước.
Viết lại câu chuyện này, tôi càng thấm thía rằng: trong một thời hoa lửa, không chỉ có những người cầm súng ngoài mặt trận, mà còn có những người phụ nữ thầm lặng phía sau – bằng cả tuổi xuân, niềm tin và trái tim luôn hướng về ngày toàn thắng của dân tộc.



