TUỔI MƯỜI CHÍN VÀ LỜI GỌI NON SÔNG
Năm 1979, khi vừa bước sang tuổi mười chín, Hoàng Văn Vịnh lên đường nhập ngũ.
Tuổi trẻ khi ấy không có nhiều lựa chọn cho riêng mình. Trước tiếng gọi của Tổ quốc, người thanh niên khoác ba lô, tạm biệt gia đình, tạm biệt những điều thân thuộc để bước vào cuộc đời người lính.
Năm 1979 cũng là một năm đặc biệt của đất nước, khi những người lính trẻ tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ biên cương. Với Hoàng Văn Vịnh, đó là bước ngoặt mở ra bốn năm của tuổi trẻ trong quân ngũ.
Từ một chàng trai mười chín tuổi, ông bắt đầu học cách sống giữa tập thể, học tính kỷ luật, học sự chịu đựng và quan trọng hơn cả là học cách đặt nhiệm vụ chung lên trên những mong muốn riêng của mình.
Bốn năm quân ngũ không quá dài, nhưng đủ để một chàng trai trưởng thành.
Và cũng đủ để sau này, khi mái tóc đã pha màu thời gian, mỗi lần nhắc lại hai chữ “nhập ngũ”, trong lòng người lính năm nào vẫn rung lên một miền ký ức.



