Cựu chiến binh

TUỔI MƯỜI SÁU DƯỚI TÁN RỪNG BIÊN GIỚI

Nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, bác Lê Giáp Sơn bước vào chiến trường Campuchia với hành trang là lòng yêu nước mộc mạc và ý chí không cho phép mình chùn bước trước bom đạn, đói rét và bệnh tật rừng sâu.

Thanh Hóa25/12/2025Nguyễn Thị Kiều. Nguyễn Thị Hiền. Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người viết vẫn nhớ ánh mắt bác Lê Giáp Sơn khi nhắc đến ngày đầu nhập ngũ năm 1982 – ánh mắt của một người đã đi qua chiến tranh nhưng chưa từng quên cảm giác non nớt của chính mình thuở ấy. “Lúc đó tôi mới mười sáu, chưa kịp lớn đã phải học cách cầm súng,” bác nói chậm rãi. Rời quê nhà, bác biên chế về Lữ đoàn 134, hành quân sang Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế trong bối cảnh tàn quân Pol Pot vẫn lẩn khuất, đe dọa sự bình yên của nhân dân bạn.

Những ngày đầu trong rừng, bác Sơn vừa học điều lệnh, vừa tập thích nghi với khí hậu khắc nghiệt. Người viết hình dung một chàng trai gầy gò, súng còn nặng hơn vai, nhưng ánh mắt thì luôn hướng về phía trước. “Đêm đầu ngủ rừng, muỗi vo ve như sáo thổi, sốt rét rình rập, nhưng không ai dám than,” bác kể. Trong gian khó ấy, bác học được bài học đầu tiên của người lính: sống vì tập thể.

Có lần, đơn vị hành quân dài ngày, lương thực cạn dần, mỗi người chỉ còn nắm cơm vắt. Bác Sơn nhường phần mình cho đồng đội bị ốm. “Hồi đó không nghĩ cao xa, chỉ nghĩ đồng đội sống là mình còn,” lời kể mộc mạc nhưng chứa đựng cả tinh thần người lính. Chính từ những ngày đầu gian khó ấy, tuổi trẻ của bác được tôi luyện thành bản lĩnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn