Người có công giúp đỡ cách mạng

TUỔI MƯỜI TÁM – CÁI TUỔI ĐẸP NHẤT CỦA NGƯỜI CON GÁI.

Đà Nẵng18/11/2025Hồ Thị Ý (1990) và Lê Thị Như (1993) (Chi đoàn trường THCS Nguyễn Khuyến, Xã Tam Anh, TP Đà Nẵng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Phạm Thị Tặng sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng. Các anh của bà đều là những người anh hùng tham gia kháng chiến và đã hi sinh. Nay bà đã ngoài tám mươi, dáng người gầy nhưng vẫn rắn rỏi, đôi mắt sâu như giữ lại cả một thời tuổi trẻ đi qua giữa bom đạn. Mái tóc bạc trắng, mỗi sợi như một mảnh ký ức vẫn còn âm ỉ trong tâm trí. Chiều xuống, bà ngồi trước hiên nhà, ánh nắng nhẹ rót lên gương mặt từng trải của người phụ nữ đã đi qua những năm tháng không thể nào quên.

Thời kháng chiến, dù đã là mẹ của hai đứa con nhỏ, bà vẫn tình nguyện làm giao liên, rải truyền đơn và tham gia các hoạt động đấu tranh chính trị. Khi được hỏi có dùng tên giả hay không, bà chỉ cười hiền: “Hồi đó làm vậy thôi, chứ không có tên gì cả. Vì mình đi lại nhiều nơi, lúc vào căn cứ, lúc về nhà, nếu lấy tên khác lỡ địch biết được sẽ làm khó gia đình, có khi nó còn đốt cả nhà.”

Bà nhận nhiệm vụ giao liên năm 1962, khi mới mười tám tuổi – cái tuổi đẹp nhất của người con gái. Sau khi sinh con, bà nghỉ một thời gian rồi trở lại chiến đấu.

Năm 1968, vào thời điểm Mậu Thân, bà tham gia đấu tranh chính trị tại Tam Hoà, Tam Mỹ và xuống quận. Bị địch bắt, tra khảo, bà khôn khéo trả lời: “Tôi đi chợ về thấy họ đi thì tôi đi theo.” Nhờ sự bình tĩnh ấy, bà được thả. Nhưng đến năm 1971, bà lại bị bắt và giam tại Nghĩa Tín. Chỉ một tháng trong tù nhưng bà phải chịu đủ mọi tra tấn dã man. Bà kể: “Chúng không đánh ban ngày mà đánh lúc nửa đêm. Mỗi lần nghe gọi tên là biết mình sẽ bị đánh.” Thế nhưng bà vẫn giữ kiên định câu trả lời cũ, không để địch dựa vào cớ để làm hại thêm.

Chúng nghi ngờ bà tham gia cách mạng, hỏi dồn: “Gia đình bà theo cộng sản hết rồi, chắc chúng nó rót mật vào tai bà, bà không theo mới lạ, bà đã tiếp tế gì cho chúng và ở đâu.” Bà chỉ đáp: “Anh em tui đi cách mạng chứ tui có biết chi đâu. Tôi lấy chồng, sinh con, chỉ biết sống làm ăn nuôi con.” Nhưng thật sự, bà vẫn miệt mài làm giao liên từ làng Xuân Trì, mang thư và tin tức đến Tam Hoà, Tam Mỹ, vượt qua nhiều trạm gác bằng dáng người nhỏ nhắn và sự nhanh nhẹn trời phú.

Bà còn nhớ lần được cử đi tập huấn mười ngày ở Xuân Vinh. Cả đoàn vừa học vừa luôn phải đối phó với sự càn quét của địch. Khi địch tấn công bất ngờ, mọi người chạy men theo dây thông hào vào hang núi trú ẩn. Bà nói: “Đi thì cứ đi, khi nào về tới nhà mới biết là mình còn sống.”

Có lần, sau khi sinh con, bà đang nằm trong phòng thì một cán bộ cách mạng bị truy đuổi chạy vào nhà. Không có chỗ trốn, bà nhanh trí bảo ông luồn xuống gầm giường của mình. Địch vào lục soát nhưng may mắn không bước vào phòng bà. Đến khi kể lại, tôi rùng mình hỏi: “Nếu lúc đó chúng bước vào thì sao?” Bà chỉ cười: “Tui tính rồi. Nếu nó thấy, tui nói tui nằm đây, ổng ở đâu chui vô làm sao tui biết. Rồi tui tìm cách truyền tin để người ta cứu ảnh.”

Với những cống hiến và sự hy sinh thầm lặng ấy, bà được Nhà nước ghi nhận và trao Huy chương Kháng chiến hạng Nhì, Huân chương Kháng chiến hạng Ba.

Câu chuyện của bà – một người mẹ tảo tần, một giao liên gan dạ, một người phụ nữ bình dị mà kiên cường – vẫn được gia đình gìn giữ và nhắc lại như một ký ức thiêng liêng không bao giờ phai. Mỗi lần kể về bà, tưởng như ngọn lửa của quá khứ lại được thắp lên, soi rọi để con cháu hiểu hơn những mất mát và hy sinh lặng thầm đã làm nên ngày hôm nay. Và trong ký ức ấy, hòa bình của hiện tại bỗng trở nên quý giá gấp bội, không chỉ là sự yên bình của đất nước, mà còn là món quà vô giá mà những người như bà đã đánh đổi cả cuộc đời để lại cho thế hệ sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn