Tuổi mười tám đi giữa mùa toàn thắng
Tháng 8 năm 1973, khi vừa tròn 18 tuổi, đồng chí Nguyễn Văn Bạo lên đường nhập ngũ trong bối cảnh Hiệp định Paris vừa được ký kết nhưng chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Những năm tháng quân ngũ của ông gắn với giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, chứng kiến ngày non sông thống nhất và những ngày đầu xây dựng đất nước hòa bình.
Tên câu chuyện: Tuổi mười tám đi giữa mùa toàn thắng
Tóm tắt:
Tháng 8 năm 1973, khi vừa tròn 18 tuổi, đồng chí Nguyễn Văn Bạo lên đường nhập ngũ trong bối cảnh Hiệp định Paris vừa được ký kết nhưng chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Những năm tháng quân ngũ của ông gắn với giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ, chứng kiến ngày non sông thống nhất và những ngày đầu xây dựng đất nước hòa bình.
NỘI DUNG CÂU CHUYỆN
Tháng 8 năm 1973.
Chàng thanh niên Nguyễn Văn Bạo, sinh tháng 10 năm 1955, khoác ba lô lên đường nhập ngũ khi chưa đầy 18 tuổi.
Đó là thời điểm đặc biệt của lịch sử dân tộc.
Đầu năm 1973, Hiệp định Paris được ký kết, quân đội Mỹ bắt đầu rút khỏi Việt Nam. Tuy nhiên, chiến tranh vẫn chưa kết thúc. Trên chiến trường miền Nam, quân và dân ta vẫn tiếp tục cuộc đấu tranh quyết liệt để giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước.
Ở quê hương, nhiều người nghĩ rằng hòa bình đã gần lắm rồi.
Nhưng những người thanh niên như Nguyễn Văn Bạo hiểu rằng Tổ quốc vẫn cần những người lính.
Ngày lên đường, ông chỉ mang theo vài bộ quần áo, cuốn sổ tay nhỏ và lời dặn của cha:
"Đất nước sắp đến ngày thống nhất, con hãy cố gắng làm tròn nhiệm vụ của người lính."
Những lời ấy đã theo ông suốt những năm quân ngũ.
Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế về đơn vị.
Dù chiến tranh đã bước vào giai đoạn cuối, việc huấn luyện vẫn rất nghiêm ngặt.
Các chiến sĩ được học điều lệnh, chiến thuật, kỹ thuật sử dụng vũ khí và rèn luyện thể lực với cường độ cao.
Nhiều đêm hành quân hàng chục cây số.
Nhiều ngày luyện tập dưới nắng gắt.
Có lúc đôi chân phồng rộp vì hành quân liên tục.
Nhưng không ai nản chí.
Tất cả đều mang chung một niềm tin:
Ngày chiến thắng đang đến gần.
Năm 1974, tình hình chiến trường miền Nam có nhiều chuyển biến thuận lợi cho cách mạng.
Những tin chiến thắng liên tiếp được truyền về đơn vị.
Không khí thi đua trong quân đội ngày càng sôi nổi.
Mỗi người lính đều mong được góp phần vào thời khắc lịch sử của dân tộc.
Đầu năm 1975, khi Chiến dịch Tây Nguyên mở màn thắng lợi, cả đơn vị như bừng lên khí thế mới.
Rồi chiến thắng Huế, Đà Nẵng liên tiếp vang dội.
Những tấm bản đồ trong phòng trực ban liên tục được cập nhật.
Các vùng giải phóng ngày càng mở rộng.
Người lính trẻ Nguyễn Văn Bạo cùng đồng đội hồi hộp theo dõi từng diễn biến.
Ai cũng cảm nhận được ngày toàn thắng đã ở rất gần.
Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Tin chiến thắng lịch sử được truyền tới đơn vị.
Sài Gòn được giải phóng.
Miền Nam hoàn toàn giải phóng.
Đất nước thống nhất.
Trong giây phút ấy, nhiều chiến sĩ bật khóc.
Người ôm nhau.
Người reo hò.
Người đứng lặng nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay trước sân đơn vị.
Nguyễn Văn Bạo khi ấy mới 19 tuổi.
Ông nhớ mình đã nghĩ ngay đến cha mẹ ở quê.
Nghĩ đến những năm tháng chiến tranh mà dân tộc vừa trải qua.
Nghĩ đến tương lai hòa bình đang mở ra trước mắt.
Buổi tối hôm đó, cả đơn vị tổ chức sinh hoạt đặc biệt.
Mọi người cùng hát những bài ca chiến thắng.
Tiếng hát vang lên giữa bầu trời hòa bình đầu tiên mà họ được cảm nhận với tư cách người lính.
Thế nhưng nhiệm vụ của quân đội chưa kết thúc.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông Bạo tiếp tục phục vụ trong quân ngũ.
Những người lính lúc này chuyển sang nhiệm vụ bảo vệ thành quả cách mạng, giữ gìn an ninh và tham gia xây dựng đất nước sau chiến tranh.
Ông cùng đồng đội tham gia nhiều hoạt động giúp dân khôi phục sản xuất, sửa chữa đường sá, hỗ trợ các địa phương ổn định cuộc sống.
Những công việc ấy tuy không có tiếng súng nhưng vẫn đầy ý nghĩa.
Ông thường nói:
"Đánh thắng giặc đã khó, xây dựng lại đất nước sau chiến tranh còn khó hơn."
Tháng 12 năm 1976, đồng chí Nguyễn Văn Bạo hoàn thành nhiệm vụ quân ngũ và xuất ngũ trở về địa phương.
Ngày trở về, ông mang theo niềm tự hào của một người lính đã góp phần nhỏ bé vào giai đoạn lịch sử trọng đại của dân tộc.
Dù thời gian quân ngũ không dài bằng nhiều thế hệ đi trước, nhưng đó lại là quãng thời gian ông được chứng kiến những khoảnh khắc thiêng liêng nhất của đất nước.
Từ những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Đến ngày non sông thu về một mối.
Đến những ngày đầu tiên của hòa bình.
Nhiều năm sau, mỗi khi kể cho con cháu nghe về cuộc đời quân ngũ, ông Nguyễn Văn Bạo luôn nhắc lại rằng:
"Thế hệ chúng tôi rất may mắn vì được chứng kiến ngày đất nước thống nhất. Nhưng cũng phải luôn nhớ rằng, để có ngày ấy, biết bao người đã ngã xuống."
Thông điệp:
"Không phải ai cũng có cơ hội chứng kiến những khoảnh khắc làm nên lịch sử dân tộc. Được sống, chiến đấu và trưởng thành trong những năm tháng đất nước thống nhất là niềm tự hào suốt đời của người lính Nguyễn Văn Bạo."



