TUỔI MƯỜI TÁM ĐI VỀ PHÍA LỬA
TUỔI MƯỜI TÁM ĐI VỀ PHÍA LỬA
TUỔI MƯỜI TÁM ĐI VỀ PHÍA LỬA
Không chỉ những chàng trai lên đường.
Những cô gái cũng rời gia đình để đến với chiến trường.
Năm 1965, khi mới mười tám tuổi, cô gái trẻ Trần Thị Ngoan rời gia đình tham gia thanh niên xung phong. Ký ức của bà được báo chí Tuyên Quang ghi lại rất giản dị: khi đất nước cần, tuổi trẻ sẵn sàng lên đường.
Mười tám tuổi.
Một cô gái đáng lẽ có thể nghĩ về chuyện học hành, tình yêu và những ngày tháng bình yên.
Nhưng chiến tranh đã gọi tên thế hệ của bà.
Bà lên đường.
Không biết phía trước sẽ có gì.
Chỉ biết mình cần góp sức.
Những cô gái thanh niên xung phong ngày ấy làm những công việc tưởng như bình thường: mở đường, tải hàng, phục vụ chiến trường, chăm sóc thương binh...
Nhưng mỗi công việc đều có thể đối diện với bom đạn.
Nhiều năm sau, tóc đã bạc, bà vẫn nhớ những người bạn cùng thời.
Có người trở về.
Có người không.
Nhưng tuổi mười tám của họ thì mãi mãi ở lại trong những năm tháng chiến tranh.


