Tuổi mười tám giữa hoa lửa
Lan mới mười tám tuổi khi viết đơn xin vào lực lượng thanh niên xung phong. Bạn bè cùng trang lứa còn e dè, còn Lan thì đi thẳng vào nơi bom rơi.
Lan gùi gạo, tải đạn, dẫn đường cho bộ đội trong những đêm không trăng. Có lần suýt hy sinh vì bom bi, Lan chỉ cười: “Còn sống là còn làm đường”.
Tuổi mười tám của Lan không có váy áo, không có hẹn hò, chỉ có mồ hôi, máu và niềm tin chiến thắng.
Đó là tuổi trẻ rực cháy – đẹp nhất trong thời hoa lửa.



