Bài viết

TUỔI MƯỜI TÁM GỬI LẠI CHO NON SÔNG

Hưng Yên22/12/2025HS lớp 8B - Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm (Trường TH&THCS Thái Giang sưu tầm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

" TUỔI MƯỜI TÁM GỬI LẠI CHO NON SÔNG "

Tôi là một nữ thanh niên xung phong. Những điều tôi viết dưới đây không phải để kể công, mà để giữ lại ký ức cho những người đã nằm xuống và cho những người được sống trong hòa bình hôm nay.

Tôi bắt đầu ghi lại câu chuyện này khi đã đi qua hơn nửa đời người. Mái tóc bạc dần theo năm tháng, nhưng ký ức về những ngày đầu ra trận vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Có những kỷ niệm, càng cất giữ càng nặng lòng, nếu không viết ra, e rằng mai này sẽ trôi mất cùng thời gian. Bởi vậy, tôi xin chép lại đây những gì mình đã sống, đã thấy, đã yêu và đã hy sinh – như một mảnh ký ức của thời hoa lửa.

Năm ấy, tôi vừa tròn mười tám tuổi. Cái tuổi còn vụng về trong từng suy nghĩ, còn chưa kịp hiểu hết thế nào là gian khổ, thế nào là mất mát. Nhưng khi Tổ quốc cần, tôi đã đứng vào hàng ngũ thanh niên xung phong với trái tim nóng hổi và niềm tin giản dị: đất nước phải được độc lập, dù có phải đánh đổi tuổi xuân của chính mình.

Ngày rời làng, tôi không khóc. Tôi chỉ thấy lòng mình căng đầy một niềm háo hức lạ lùng. Tôi nghĩ, mình được đi, được góp sức, ấy đã là một vinh dự lớn. Ba lô trên vai nhẹ lắm, bởi trong đó chỉ có vài bộ quần áo cũ, nhưng trong tim thì nặng trĩu yêu thương: thương mẹ, thương mái nhà tranh, thương cả con đường làng tôi sắp phải rời xa. Tôi tự nhủ, đi rồi sẽ có ngày trở về, mang theo hai chữ “hòa bình”.

Đơn vị chúng tôi toàn là những cô gái trẻ. Có người mới mười bảy, có người chưa tròn đôi mươi. Chúng tôi gặp nhau giữa rừng sâu, gọi nhau là đồng đội, là chị em, thương nhau như ruột thịt. Ban ngày mở đường, gánh đất, khiêng đá; ban đêm canh đường cho xe qua. Mưa rừng dầm dề, bom đạn dội xuống không báo trước. Có lúc vừa lấp xong hố bom thì bom khác lại rơi, đường lại bị cày nát. Nhưng không ai nản lòng. Chúng tôi chỉ nói với nhau một câu rất ngắn: “Còn sống là còn làm.”

Tôi nhớ những đêm ngồi bên nhau, tranh thủ vá áo, hong tóc bên bếp lửa nhỏ. Đứa nào cũng gầy, cũng đen, nhưng ánh mắt thì sáng lắm. Chúng tôi nói về hòa bình, nói về ngày mai, nói về những ước mơ rất đỗi bình thường: người muốn về làm cô giáo, người mong được mặc áo dài cưới, người chỉ ước có một bữa cơm đủ no với gia đình. Những ước mơ ấy giản dị, nhưng giữa chiến tranh, lại xa vời đến xót xa.

Rồi chiến tranh dạy chúng tôi lớn lên bằng mất mát. Có đồng đội sáng còn cười nói, chiều đã nằm lại bên đường. Tôi đã từng run rẩy khi lần đầu nhìn thấy máu, từng òa khóc khi chôn cất bạn mình giữa rừng, không có một nén nhang tử tế. Nhưng rồi nước mắt cũng phải nuốt vào trong, vì phía trước còn đường phải mở, còn đoàn xe phải qua. Tuổi mười tám của tôi không còn hồn nhiên như trước, nhưng trái tim thì càng thêm kiên cường.

Chúng tôi sống trong lằn ranh của sự sống và cái chết, nhưng chưa một lần hối hận. Bởi mỗi con đường được thông, mỗi chuyến xe ra tiền tuyến an toàn, là thêm một phần hy vọng cho ngày thống nhất. Tôi hiểu rằng, sự hy sinh thầm lặng của chúng tôi, dù không vang danh, vẫn là một viên gạch nhỏ góp vào nền móng độc lập của dân tộc.

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi chỉ mong những dòng ghi chép này được giữ lại như một lời nhắc nhở. Để thế hệ sau biết rằng, đã từng có những cô gái mười tám tuổi, rời bỏ tuổi xuân, bước vào lửa đạn không do dự. Để hòa bình hôm nay được trân trọng hơn, được yêu thương hơn.Thời hoa lửa đã qua,nhưng ký ức thì xin được sống mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn