TUỔI MƯỜI TÁM RA TRẬN
Câu chuyện kể lại khoảnh khắc người thanh niên mười tám tuổi rời làng quê lên đường nhập ngũ – bước ngoặt lớn nhất của tuổi trẻ trong những năm tháng chiến tranh.
Tôi ra trận năm mười tám tuổi. Đó là cái tuổi vừa rời ghế nhà trường, chưa kịp hiểu hết cuộc đời là gì, càng chưa từng nghĩ đến cái chết. Nhưng chiến tranh không cho phép chúng tôi lớn lên từ từ. Nó buộc tuổi mười tám phải bước thẳng vào lửa đạn.
Ngày nhận giấy gọi nhập ngũ, tôi đứng rất lâu trước cổng nhà. Tờ giấy mỏng, nhưng nặng trĩu. Mẹ tôi cầm lấy, đọc chậm từng dòng. Cha không nói gì, chỉ châm điếu thuốc, rít một hơi dài. Không ai hỏi tôi có sợ không, vì câu hỏi ấy lúc đó là thừa.
Sáng lên đường, cả làng tiễn thanh niên ra bến. Những khuôn mặt trẻ, còn nguyên nét học trò, khoác ba lô lớn hơn cả người. Có đứa cười nói, có đứa lặng im. Riêng tôi, tim đập mạnh đến mức tưởng như nghe thấy tiếng.
Mẹ dúi vào tay tôi nắm cơm nếp, dặn ăn dọc đường. Cha chỉ nói một câu ngắn gọn: “Đi cho trọn nghĩa.” Tôi gật đầu, không dám nhìn lâu, sợ nước mắt làm mình yếu đi.
Lần đầu mặc quân phục, tôi soi mình trong chiếc gương nhỏ. Vẫn là tôi, nhưng không còn là cậu thanh niên của ngày hôm qua. Từ giây phút ấy, tuổi mười tám của tôi không còn thuộc về riêng mình nữa.
Những ngày huấn luyện đầu tiên, thân thể chưa quen, mệt đến rã rời. Có đêm nằm nghĩ đến nhà, nhớ mẹ, nhớ con đường làng, tôi quay mặt vào vách để giấu tiếng thở dài. Nhưng sáng ra, tất cả lại đứng lên, chỉnh đốn hàng ngũ, tiếp tục bước.
Tuổi mười tám ra trận là như thế. Không lãng mạn, không anh hùng như người ta vẫn nghĩ. Chỉ là những đứa trẻ buộc phải lớn lên nhanh hơn số phận đã định.


