TUỔI MƯỜI TÁM RA TRẬN
Anh vào chiến trường khi vừa tròn mười tám tuổi, cái tuổi đáng lẽ đang ngồi trên ghế nhà trường. Ba lô anh mang theo không có gì nhiều ngoài vài bộ quần áo, một cuốn sổ tay và lời dặn dò của cha: “Sống cho ra người, chết cho ra người con đất Việt.” Những ngày đầu, anh sợ. Sợ tiếng bom, sợ mất mát, sợ không thể trở về. Nhưng rồi chính tình đồng đội đã giúp anh trưởng thành nhanh hơn tuổi. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô, che chắn cho nhau giữa làn đạn. Khi anh ngã xuống, cuốn sổ
Anh vào chiến trường khi vừa tròn mười tám tuổi, cái tuổi đáng lẽ đang ngồi trên ghế nhà trường. Ba lô anh mang theo không có gì nhiều ngoài vài bộ quần áo, một cuốn sổ tay và lời dặn dò của cha: “Sống cho ra người, chết cho ra người con đất Việt.”
Những ngày đầu, anh sợ. Sợ tiếng bom, sợ mất mát, sợ không thể trở về. Nhưng rồi chính tình đồng đội đã giúp anh trưởng thành nhanh hơn tuổi. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô, che chắn cho nhau giữa làn đạn.
Khi anh ngã xuống, cuốn sổ tay trong ba lô vẫn còn ghi dở một câu: “Nếu còn sống, mình sẽ…” Câu viết dang dở ấy trở thành lời nhắc nhở cho thế hệ hôm nay: hòa bình không tự nhiên mà có, nó được viết tiếp bằng máu và ước mơ của những người trẻ tuổi năm xưa.



