Tuổi mười tám rực rỡ trên cung đường huyền thoại
Người chiến sĩ: Nữ thanh niên xung phong Nguyễn Thị Nhỡ và khúc tráng ca Ngã ba Đồng Lộc
Khi viết những dòng cuối cùng cho bài dự thi “Thời hoa lửa”, tâm trí tôi lại hướng về Hà Tĩnh, về Ngã ba Đồng Lộc – eo đất thắt nghẽn giao thông, nơi từng được mệnh danh là “tọa độ chết” trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ. Và ở đó, có một người con gái mà tên tuổi đã hóa thân vào đá núi quê hương: Tiểu đội trưởng Nguyễn Thị Nhỡ, một trong 10 cô gái Lam Hồng bất tử.
Chị Nguyễn Thị Nhỡ lên đường ra trận khi tuổi đời còn rất trẻ, bỏ lại sau lưng mảnh đất Đức Thọ hiền hòa và những ước mơ giản dị của một người con gái mới lớn. Với cương vị là tiểu đội trưởng Tiểu đội 4, thuộc Đại đội 552, tổng đội 55 Thanh niên xung phong, chị cùng 9 đồng đội của mình có nhiệm vụ chốt giữ, san lấp hố bom sau mỗi trận oanh tạc của máy bay Mỹ để giữ vững mạch máu giao thông thông suốt cho xe vào tiền tuyến.
Đồng Lộc ngày ấy không có một bóng cây, mặt đất bị cày xới đến tơi tả, khét lẹt mùi bom đạn và lưu huỳnh. Nhưng bất chấp hiểm nguy, cứ bom dứt tiếng là chị Nhỡ lại dẫn đầu tiểu đội lao ra đường. Chị luôn nhường những phần việc nhẹ nhàng cho các em nhỏ tuổi hơn, còn mình thì nhận về những nơi nguy hiểm nhất, gần các quả bom chưa nổ nhất. Chị Nhỡ không chỉ là người chỉ huy, chị còn là người chị cả tinh thần, chăm sóc từng mái tóc, sưởi ấm từng góc khuất tâm sự của các cô gái tuổi mười tám, đôi mươi giữa chiến trường khốc liệt.
Ngày 24 tháng 7 năm 1968, trận bom thứ 15 trong ngày dội xuống Đồng Lộc. Một quả bom định mệnh đã rơi trúng căn hầm nơi chị Nhỡ và 9 người đồng đội đang trú ẩn. Đất đá sụp xuống, chôn vùi những đóa hoa trinh nữ đang độ ngát hương. Khi đồng đội đào đất tìm các chị, họ thấy các chị vẫn nằm bên nhau, xẻng cuốc vẫn cầm chắc trong tay. Chị Nhỡ ra đi ở tuổi 20, để lại một khoảng trống không thể lấp đầy, nhưng tinh thần của chị đã hóa thành ngọn lửa bất diệt.
Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc, với người chị cả Nguyễn Thị Nhỡ, đã viết nên một định nghĩa hoàn hảo nhất về “Thời hoa lửa” của thanh niên Việt Nam. Họ đã sống rực rỡ như những bông hoa hướng dương, luôn hướng về phía mặt trời tự do, dùng máu xương của mình để nối liền huyết mạch Tổ quốc. Tuổi trẻ của họ đã dừng lại ở tuổi hai mươi, để tuổi trẻ của chúng tôi hôm nay được tiếp bước dưới bầu trời hòa bình, tự do và hạnh phúc.



