Tuổi mười tám và quyết định không hối tiếc
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhắc lại những ngày đầu khoác ba lô lên đường, ông Nguyễn Hữu Hài vẫn nhớ như mới hôm qua.
Ông kể rằng tháng 5 năm 1965, khi vừa tròn mười tám tuổi, ông tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên Xung phong. Khi ấy, suy nghĩ của một chàng trai trẻ rất giản dị: "Tuổi trẻ thì phải làm gì có ích cho quê hương." Chính suy nghĩ ấy đã đưa ông cùng bạn bè rời quê nhà, bước vào những năm tháng mà tuổi xuân gắn liền với bom đạn.
Những ngày đầu, ông chưa cầm súng chiến đấu mà làm những công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Ông cùng đồng đội vác gạo, vận chuyển hàng hóa, sửa chữa những con đường bị bom cày xới để giữ cho tuyến chi viện luôn thông suốt. Mùa nắng cũng như mùa mưa, công việc chưa bao giờ nhẹ nhàng. Có những đoạn đường vừa san lấp xong lại bị bom đánh hỏng, nhưng không ai bỏ cuộc. Anh em lại lặng lẽ bắt tay làm lại từ đầu, bởi ai cũng hiểu rằng phía trước còn biết bao chiến sĩ đang chờ từng chuyến hàng tiếp tế.
Đến tháng 2 năm 1966, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông chính thức nhập ngũ vào Quân đội Nhân dân Việt Nam, đóng quân tại Đức Lạo. Từ người thanh niên xung phong, ông trở thành một người lính thực thụ, bắt đầu cuộc đời quân ngũ với biết bao thử thách đang chờ phía trước.
Ông tâm sự, những ngày đầu bước vào quân đội cũng có lúc băn khoăn. Xa gia đình, đối mặt với núi rừng hiểm trở và biết rằng phía trước là chiến tranh khốc liệt, không ai có thể nói mình hoàn toàn không lo lắng. Nhưng rồi chính môi trường quân ngũ đã rèn luyện cho ông và đồng đội ý chí vững vàng hơn qua từng ngày. Càng trải qua gian khổ, họ càng hiểu rằng người lính không được phép chùn bước trước khó khăn.
Nhìn lại chặng đường ấy, ông không coi quyết định năm mười tám tuổi là một sự hy sinh lớn lao, mà chỉ là điều một người thanh niên thời chiến nên làm. Không ai lên đường để tìm kiếm vinh quang. Họ lên đường vì tin rằng khi đất nước cần, tuổi trẻ phải biết gác lại những ước mơ riêng để góp một phần sức lực cho Tổ quốc.
Nguyễn Hữu Hài nhắn nhủ:
"Đến bây giờ, tôi vẫn nghĩ quyết định năm mười tám tuổi là điều đúng đắn nhất của cuộc đời mình. Hòa bình hôm nay được đổi bằng biết bao mồ hôi và sự hy sinh của lớp người đi trước. Tôi chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng cuộc sống mình đang có, chăm học, chăm làm và sống có ích cho quê hương. Đó chính là cách tiếp nối những gì chúng tôi đã cố gắng gìn giữ."



