TUỔI THANH NIÊN GIỮA RỪNG SÂU CAMPUCHIA
Để có “Hòa bình”, bao người đã đánh đổi bằng mồ hôi, xương máu và cả tuổi xuân thầm lặng. Nền độc lập của dân tộc được gìn giữ, tự do của nhân dân được bảo vệ và hạnh phúc của đất nước được vun đắp.

TUỔI THANH NIÊN GIỮA RỪNG SÂU CAMPUCHIA của Đồng chí “Nguyễn Công Thắng”.
Để có “Hòa bình”, bao người đã đánh đổi bằng mồ hôi, xương máu và cả tuổi xuân thầm lặng. Nền độc lập của dân tộc được gìn giữ, tự do của nhân dân được bảo vệ và hạnh phúc của đất nước được vun đắp.
Chúng ta hãy quay về lại năm 1979. Trong bối cảnh chế độ diệt chủng Khmer Đỏ liên tiếp gây ra các hành động xâm lấn biên giới, tàn sát dân thường vô tội, Việt Nam buộc phải đứng lên tự vệ và thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả, giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng. Giữa những ngày tháng đầy biến động ấy, có biết bao người con Việt Nam đang ở độ tuổi xuân xanh đã gác lại ước mơ riêng, tạm biệt gia đình, người thân để khoác lên mình màu áo lính. Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, họ lên đường nhập ngũ với trái tim nhiệt huyết, mang theo niềm tin, lòng yêu nước và khát vọng cống hiến, sẵn sàng hy sinh tuổi trẻ của mình cho độc lập, hòa bình và tương lai của dân tộc.
🍀🍀 Trong những người thanh niên ấy, có Đồng chí Nguyễn Công Thắng sinh năm 1960, đồng chí đã lên đường tham gia nhập ngũ năm 1978. Vào năm 1979 đồng chí bắt đầu sang Campuchia thực hiện nghĩa vụ quốc tế thuộc đơn vị Bộ đội Biên phòng, nhưng không may cuối năm 1980 đồng chí đã bị thương mất đi đôi chân của mình.
🍀🍀 Theo như đồng chí chia sẻ: Cuộc chiến tại Campuchia rất là khó khăn, ác liệt và nguy hiểm, khi làm nhiệm vụ giữa rừng sâu đất bạn, trong cuộc chiến chống lại chế độ diệt chủng Khmer Đỏ. Rừng dày đặc, ẩm thấp, ngày nối ngày chỉ có tiếng côn trùng và bước chân người lính. Lúc bấy giờ quân đội ta không phải đối đầu trực diện với quân địch bằng súng đạn giống như thời kháng chiến chống Mĩ, chống Pháp mà là địch gài mìn khắp nơi, có khi ngay trên lối mòn vừa đi qua hôm trước, nên mỗi bước chân đều phải dò dẫm bằng cả sinh mạng. Mỗi người lính hành quân cách nhau 10m, để khi sự cố bất ngờ mìn nổ, thì người đi sau không bị thương.
🍀🍀 Hôm đó, đang mở đường hành quân. Bất ngờ một tiếng nổ chát chúa vang lên. Đồng chí vẫn chưa định hình là mình bị mìn nổ, lúc ấy thân người đồng chí được nhấc bổng lên không trung và rơi xuống một cách tự do theo kiểu ngồi khuỵu xuống. Bấy giờ đồng chí nhìn xuống thấy đôi chân đã không còn nữa, máu thấm đỏ đất rừng, xương và thịt thì lẫn lộn. Đồng chí cắn chặt răng chịu đựng, không kêu một tiếng và cố gắng giữ chặt vết thương để không mất nhiều máu, nguy hiểm đến tính mạng. Sau đó, đồng chí được đồng đội đưa về doanh trại để điều trị.
🍀🍀 Khi đất nước bình yên tiếng súng, đồng chí trở về với đời thường, mang theo những vết thương không bao giờ lành hẳn. Đôi chân đã nằm lại nơi rừng sâu năm ấy, nhưng đồng chí tự nhủ: “Mình không thể nằm lại trong nỗi buồn”. Đồng chí bắt đầu học làm thợ may, mỗi mũi chỉ là một lần đồng chí vá lại cuộc đời mình, chậm rãi nhưng bền bỉ. Đồng chí nói có những ngày ngồi bên chiếc máy may cũ, nghe tiếng kim chạy đều đều, đồng chí thấy lòng mình lắng lại. Đồng chí hiểu rằng mình có thể tàn, nhưng không được phép phế. Chiến tranh đã lấy đi một phần thân thể, nhưng không thể lấy đi ý chí của người lính năm xưa. Giữa đời thường giản dị, đồng chí chọn cách sống tử tế, lao động bằng chính đôi tay còn lại, để nuôi sống bản thân và giữ trọn phẩm giá của một con người đã đi qua chiến tranh.
🍀🍀 Đồng chí Nguyễn Công Thắng là tấm gương cho các thế hệ thanh niên ngày nay học tập về lòng yêu nước và sự hy sinh./.



